CỘNG SẢN VN – Diệt Nhau Tranh Xôi Thịt

CSVN THANH TRỪNG NỘI BỘ !

Cộng Sản là một chủ nghĩa khát máu với chủ trương bao lực cách mạng. Người CS cuồng tín quen thanh toán, giết người, chúng không chỉ tàn ác với người mà chúng cho là kẻ thù, chúng tàn ác ngay với cả chính đồng chí của chúng.

Stalin đã sát hại 2/3 Ủy Viên Chính Trị Bộ, khoảng 3/4 Ủy Viên Trung Ương thời Lênin và khoảng 20 triệu dân Nga. Mao Trạch Đông cũng đã hãm hại nhân vật thứ 2 như Lâm Bưu, rồi Chủ Tịch Lưu Thiếu Kỳ, Bành Chân, Bành Đức Hoài…, chính Đặng Tiểu Bình cũng 3 lần bị hạ bệ và khoảng 60 triệu dân TQ. Cộng Sản Viet Nam cũng không thoát khỏi những hành vi man rợ thuộc loại này.

Do bưng bít, dư luận ít biết đến các cuộc thanh trừng nội bộ, nhưng việc này như một quy luật phổ biến trong chế độ CS để bảo vệ quyền lợi cá nhân và phe nhóm.

z222-99-77

Một loạt những cái chết bí ẩn :

Lâm Đức Thụ
Lâm Đức Thụ

1- Lâm Đức Thụ (1890-1947), tên thật là Nguyễn Công Viễn, Thư Ký Thường Trực Tổng Bộ Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, là một trong mấy người sáng lập tổ chức Tâm Tâm Xã (1923), Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội (1925), người cùng Hồ Chí Minh bán cụ Phan Bội Châu. Bị HCM vu cho là chỉ điểm, mật thám, tay sai thực dân đế quốc… để rồi kết thúc cuộc đời trước họng súng của dân quân vào năm 1947 tại quê hương Vũ Trung, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình mà có lẽ vì bép xép chuyện bán cụ Phan và biết quá nhiều về HCM.

2- Đại Biểu QH Dương Bạch Mai (1904-1964), từng du học Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly bia giữa 2 phiên họp Quốc Hội trước khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Quốc.

Nguyễn Chí Thanh
Nguyễn Chí Thanh

3- Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh (1914-1967), Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam, kiêm Chính Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam, bút hiệu Hạ Sĩ Trường Sơn (Con trai út là Nguyễn Chí Vịnh, năm 2010 là Trung Tướng, nguyên Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, từng bị tố cáo về tư cách và những thủ đoạn chụp mũ phe đối lập. Vợ là Nguyễn Thị Cúc, có 4 con, nhưng khi hoạt động trong Nam có vợ 2 và thêm con trai là Nguyễn Hữu Nghĩa, Nghĩa được đưa về thành phố sinh sống, khi lớn đi sĩ quan VNCH, tỵ nạn CS qua Canada, làm báo Làng Văn…). (*) Ghi chú thêm xem bên dưới.
Nguyễn Chí Thanh bị chết thình lình sau khi dùng cơm chia tay với HCM ở Phủ Chủ Tịch về nhà, thì đêm hôm đó, gần sáng ngày 6/7/1967 bị ói ra máu chết, đúng ngày định trở lại miền Nam lần thứ 2 (nhà cầm quyền nói chết vì bệnh tim). Theo Nguyễn Thanh Hà, con thứ 2, gái trưởng của Nguyễn Chí Thanh, viết bài “Kỷ Niệm Về Cha Tôi” đăng trên báo Thanh Niên, Việt Báo tại VN năm 2007, trong có đoạn:
Khi ba từ miền Nam ra, cả nhà được báo trước đứng chờ ba ở cửa – mệ, mẹ, mấy chị em và tất cả mọi người. Chờ mãi không thấy, sau lâu lắm mới thấy ông về, ba bảo: “Ba phải vào thăm và báo cáo tình hình với Bác trước hết, rồi mới về nhà được”. Mấy tháng sau, vào hôm trước khi ông lên đường vào Nam lần thứ 2, cả nhà chờ cơm rất muộn, hỏi ra mới biết, ba được Bác gọi vào ăn cơm chia tay, cơm xong phải đi gặp một vài người bàn nốt công việc. Sau đó không hiểu sao, ông lại quay vào Phủ Chủ Tịch, ngồi dưới nhà sàn, lưu luyến mãi không muốn về. Ông nói với chú Vũ Kỳ: “Tôi đi lần này chắc sẽ hoàn thành việc Bác giao, chỉ băn khoăn một điều là sức khỏe của Bác…”. Không ngờ sáng sớm hôm sau ba mất, không thực hiện được ước mơ của mình là đưa Bác vào Nam thăm đồng bào chiến sĩ…
Theo cuốn “Giọt Nước Trong Biển Cả”, trang 420, của Hoàng Văn Hoan, thì kẻ nắm rõ âm mưu sám sát này là Trung Tướng Nguyễn Văn Vịnh (hình bên), sau chỉ bị giáng xuống Thiếu Tướng, không đưa ra công khai vì sợ lột trần tội ác của Lê Duẩn và xấu mặt cả đảng.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Ch%C3%AD_Thanh
http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/Ky-niem-ve-cha-toi/45245358/111/
4– Cựu Đại Sứ MTGPMN tại Paris, CSVN tại Liên Hợp Quốc Đinh Bá Thi (1921-1978), tên thật là Hồ Đản, sau khi hoạt động tình báo tại Hoa Kỳ bị lộ, bị sát hại qua tai nạn xe hơi tại Phan Thiết.
5– Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), nguyên là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, bị cho là theo phe Hoàng Văn Hoan.
6– Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái (1915-1986), có mặt trong đội Việt Nam Tuyên Truyền Giải Phóng Quân, sui gia với Võ Nguyên Giáp. Khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột chết ngày 2/7/1986. Trước khi chết, chính Hoàng Văn Thái nói với vợ “Người ta giết tôi.”. Có tin là bị Lê Đức Thọ sát hại vì e ngại người khác phe sẽ khui ra nhiều chuyện của Dũng và Thọ… để đưa Đại Tướng Lê Đức Anh lên vào tháng 2/1987.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_V%C4%83n_Th%C3%A1i

Lê Trọng Tấn
Lê Trọng Tấn

7- Đại Tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1914-1986), Viện Trưởng Học Viện Quân Sự Cao Cấp, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân VN, Tổng tham mưu trưởng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam. Chết thình lình ngày 5/12/1986. Có tin cũng bị Lê Đức Thọ sát hại khoảng 5 tháng sau khi sát hại Hoàng Văn Thái.

http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_Tr%E1%BB%8Dng_T%E1%BA%A5n
8– Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987), người hùng đường mòn Hồ Chí Minh, Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần, Phó Tư Lệnh Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, tên thật là Phan Đình Dinh, em ruột của Lê Đức Thọ (tên thật là Phan Đình Khải, 1911-1990, Bí Thư Thường Trực Ban Bí Thư, phụ trách tổ chức kiêm Trưởng Ban Chính Trị Đặc Biệt) (*), và là anh của Mai Chí Thọ (tên thật là Phan Đình Đống, 1922-2007, Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ, Đại Tướng Công An).
Khi thấy Lê Đức Thọ tác oai, tác quái, tùy tiện bắt giam nhiều đồng chí cao cấp không cần chứng cứ, không cần xét xử, Đinh Đức Thiện đã phải nói với anh mình rằng: “Anh không thể làm những việc thất đức như thế được. Anh đừng có làm nhục dòng họ Phan, anh không lo rồi họ đào mả bố chúng ta lên à?” thì bị “lạc đạn” chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền nói là tai nạn giao thông. Mộ của Lê Đức Thọ chôn ở nghĩa trang hàng đầu là Mai Dịch ở Hà Nội vẫn bị có người đem phân đến ném nên sau phải đưa về quê ở Nam Định!. Họ Phan Đình với 3 anh em đều lên đến tột đỉnh danh vọng thế mà đều tuyệt tự!?
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90inh_%C4%90%E1%BB%A9c_Thi%E1%BB%87n
(*) Lê Đức Thọ cùng Lê Duẩn chủ trương chiếm miền Nam bằng bạo lực, đàn áp đối lập trong đảng. Thọ là người họp bàn với Henry Kissinger về Hiệp Định Paris 1973. người nắm Ban Tổ Chức Trung Ương đảng CSVN sắp xếp mọi việc quan trọng và đưa nhóm thiếu trình độ Lê Đức Anh – Đỗ Mười lên cầm quyền, là nhóm hèn nhát trong đảng CSVN qụy lụy Trung Quốc… Nên Thọ bị nhiều người ghét, thậm chí căm thù.
Theo tác giả Trần Nhu, Ban Tổ Chức Trung Ương gồm:
– Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng thời Lê Đức Thọ do Trần Quyết làm Trưởng ban.
– Ban Nội Chính Trung Ương Đảng do Hoàng Thao làm trưởng ban.
– Ban Bảo Vệ Bộ Chính Trị do xếp Nguyễn Đình Hưởng.
– Ban Chỉ Đạo Trung Ương Đảng do xếp lớn Nguyễn Đức Tâm.
– Ban Bảo Vệ Đảng đứng đầu là Nguyễn Trung Thành.
– Cục Chính Trị Trung Ương Đảng: ông Kim Chi, quan lớn có bóng không có hình.
Nhưng tất cả những kẻ đứng đầu các tổ chức ngầm đan chéo trên cũng chỉ là những chuyên viên của các bộ môn trong ngành mật vụ giúp việc cho Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng Lê Đức Thọ mà thôi.
Nhiệm vụ của nó là thường xuyên theo dõi, giám sát chặt chẽ các ủy viên trung ương đảng, thẩm tra các ủy viên Bộ Chính Trị, xem xét về mặt chính trị, tư tưởng của các cán bộ dự kiến bầu vào Ban chấp hành trung ương đảng, Bộ Chính Trị, và kiện toàn bộ máy đảng, bộ máy nhà nước, tổ chức chỉ đạo quốc hội, các cơ quan nhà nước, tổ chức chỉ đạo các đoàn thể ngoại vi như Mặt Trận Tổ Quốc, Ban Tôn Giáo; đặc biệt là kiểm soát, giám sát chặt chẽ quân đội từ Bộ Quốc Phòng, Bộ Tổng Tham Mưu đến các Quân Khu, Sư Đoàn, Trung Đoàn đều có Ban Bảo Vệ Cục Chính Trị đặt dưới quyền chỉ đạo của Cục An Ninh Bộ Nội Vụ.
Chính Cục An Ninh Bộ Nội Vụ này theo lệnh của Lê Đức Thọ đã cho mật vụ giết Đại Tướng Hoàng Văn Thái vào khoảng 1986, và năm sau lại giết Đại Tướng Lê Trọng Tấn, đồng thời bắt hàng loạt các sĩ quan cao cấp trong Bộ Quốc Phòng…
Bề ngoài, TBT Lê Duẩn là quyền lực cao nhất, nhưng thực chất bên trong là ông vua không ngai Lê Đức Thọ. Cũng theo Trần Nhu:
Thí dụ như trường hợp Đại Tướng Võ Nguyên Giáp có mấy đứa con học ở nước ngoài đều bị mật vụ của Thọ chiếu cố tận tình, như Võ Điện Biên học ở Đông Đức, Võ Thị Hòa Bình học ở Ba Lan, Võ Thị Hồng Anh học ở Nga. Do những hệ luỵ này mà tướng Giáp phải trả giá quá đắt. Chúng ta cũng biết con gái của Tổng Bí Thư Lê Duẩn là Lê Vũ Anh, học ở Nga, vì lấy viên sĩ hàn lâm học Maslov, mặc dù đã có 3 con với nhau, vẫn bị mật vụ của Thọ giết chết một cách rất thảm chỉ vì cái luật quái gở cấm các sinh viên không được lấy người nước ngoài. Luật này không thành văn, mà chỉ là luật miệng giữa các lãnh tụ với nhau.
http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_%C4%90%E1%BB%A9c_Th%E1%BB%8D
http://vn.360plus.yahoo.com/tooanhbg/article?mid=557&fid=-1
9– Trung Tướng Phan Bình (1934-1987), Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền, bị giết bằng cách bắn vào đầu ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền cho là tự sát, 1 tháng sau con trai cũng trong quân báo, cũng bị hãm hại sau khi ép vào bệnh viện với lý do “tâm thần”.
10– Thủ Tướng CSVN Phạm Hùng? (1912-1988), tên thật là Phạm Văn Thiện, tại nhiệm 1987-1988. Chết đột ngột (vì bệnh tim) ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn, khi đang tại chức.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_H%C3%B9ng
11– Thượng Tướng Công An Thi Văn Tám (1948-2008), đặc trách tình báo gián điệp đột tử trong lúc khỏe mạnh và đi công tác đó đây liên tục vào ngày 12/12, mà ngày 15/12, các cơ quan truyền thông mới được đồng loạt loan tin là chết sau một thời gian dài lâm bệnh, mà không nói bệnh gì!?… Nhiều tin đồn cho rằng bị đầu độc?
Tháng 12/2008, sau khi thăng chức từ Trung Tướng lên Thượng Tướng thì mươi ngày sau ông bị chết bất đắc kỳ tử. Trước đó, từ năm 2006 đã có thư của Phạm Gia Khánh, tự xưng là cán bộ trong Tổng Cục An Ninh, tố cáo TT Thi Văn Tám tham nhũng, đã đưa dự án về cục A35, trị giá nhiều chục tỷ đồng, rồi ông trực tiếp phụ trách. Người tố cáo, có tin là do tranh giành quyền lực, đã gửi thứ tới đích danh Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Lê Hồng Anh v.v…
http://vi.wikipedia.org/wiki/Thi_V%C4%83n_T%C3%A1m
http://vietcyber.com/forums/showthread.php?127422-T%C6%B0%E1%BB%9Bng-C%C3%B4ng-An-Thi-V%t

Các trường hợp kết án, trủ dập khác.
12– Ủy Viên Bộ Chính Trị, Phó Chủ Tịch Quốc Hội Hoàng Văn Hoan (1905-1991), Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng kiêm Chính Trị Viên Vệ Quốc Quân Toàn Quốc. Từ năm 1950 đến năm 1957, làm Đại Sứ đầu tiên của CSVN tại Trung Quốc kiêm Đại Sứ tại Triều Tiên và Mông Cổ.
Sau bị trù dập, nên năm 1979, nhân một chuyến đi sang Đông Đức chữa bệnh, ông đã bỏ trốn qua Trung Quốc, bị kết án tử hình khiếm diện về tội phản quốc, sau mất tại TQ, chôn tại nghĩa trang Bát Bảo Sơn, sau này một phần hài cốt được đem về nước. Là tác giả cuốn “Giọt Nước Trong Biển Cả” xuất bản năm 1988, tố giác chế độ độc đoán Lê Duẩn…
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_V%C4%83n_Hoan
13– Đại Tướng Võ Nguyên Giáp (1911-2011), Bộ Trưởng Quốc Phòng, bị nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Trần Quốc Hoàn cho là theo xét lại của Liên Xô và chống đảng, tìm cách hạ bệ qua vụ án “Xét Lại Chống Đảng” năm 1967, có tên chính thức là “Vụ án Tổ chức chống đảng, chống nhà nước ta, đi theo chủ nghĩa xét lại hiện đại và làm tình báo cho nước ngoài.”. Võ Nguyễn Giáp bị bắt lỗi từ việc nhận 1 lá thư của TĐS Liên Xô mà không báo cáo theo nội quy đảng…
Năm 1980, Võ Nguyễn Giáp bị thôi chức Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng. Năm 1983, bị hạ nhục khi cho làm Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Gia Dân Số và Sinh Đẻ Có Kế Hoạch khi ủy ban này được thành lập, năm 1991, chính thức nghỉ hưu. Có lúc nhóm Lê Duẩn còn định quản chế Giáp ở một nơi biệt lập. Từ khoảng năm 1965, 67, hàng 50 năm sau cùng của đời ông, Giáp thường chỉ ra mặt mang tính hình thức, không có quyền hành gì (Vụ Tổng Công Kích Mậu Thân năm 1968 hay Chiến Dịch Hồ Chí Minh năm 1975 kể như không có Giáp, còn bị nhóm cực đoan giáo điều Lê Duẩn cho là hèn nhát). Vì vậy mới có thơ:
Ngày xưa Đại Tướng cầm quân,
Ngày nay Đại Tướng cầm quần chị em!
  Võ Nguyên Giáp đã đạt kết quả cuối cùng trong cuộc chiến. Danh vọng của ông cao hơn cả núi xương máu của dân tộc. Cuộc chiến chống Mỹ 1954-1975 mà thực chất là cuộc đỏ hoá miền Nam, kết thúc vào ngày 30/04/1975 với cái chết của khoảng 3,5 triệu lính và dân thường, cùng với nửa triệu người khác đã bỏ mình trên biển từ hàng triệu người chạy trốn khỏi chế độ mà ông đã góp phần tạo dựng. Theo RFA (Blog Lê Diễn Đức)

Tướng việt cộng Võ Nguyên Giáp, AFP.
Tướng việt cộng Võ Nguyên Giáp, AFP.

Đùng một cái Võ Nguyễn Giáp theo Sắc Lệnh số 110/SL ngày 28/5/1948, được Hồ Chí Minh đưa lên làm “Đại Tướng”, đùng một cái mất hết! Cho thấy thực ra Giáp cũng chẳng có tài cán và thế lực gì đặc biệt. Phần lớn thành tích đều là tuyên truyền và chiến công đều bằng sự hy sinh xương máu của hàng trăm ngàn bộ đội và dân chúng.
Về “Chủ Nghĩa Xét Lại”:
Vào tháng 9/1953, Nikita Khrushchev (1894-1971) được bầu làm Bí Thư Thứ Nhất Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Liên Xô. Năm 1956, tại Đại Hội Lần Thứ 20 Đảng Cộng Sản Liên Xô, ông đã đọc báo cáo phê phán nặng nề sự tàn ác vô song và sự sùng bái cá nhân của I. V. Stalin (1879-1953). Vì thấy đối đầu với Tư Bản quá mạo hiểm và không dễ gì thắng, Khrushchev chủ trương thay vì tận diệt Tư Bản thì chung sống hòa bình. Các đoàn đại biểu CS các nước khi đi dự thì đều tàn thành, nhưng khi về nước rồi thì một số ngả theo lời kêu gọi Mao Trạch Đông (1893-1976), Trung Quốc, chống lại và gọi đó là “Chủ Nghĩa Xét Lại”. Thế giới CS chính thức chia đôi vì ý thức hệ từ đó.
Đây là một biến cố rất lớn, ảnh hưởng tới đường lối của đảng CSVN vì khi đó tại VN đang sùng bái cá nhân Hồ Chí Minh và diễn ra Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất, giết người rất gay gắt. Nhờ vậy mà vụ giết người dần dần dừng lại, nhận sai lầm…
Nhưng sau khi Lưu Thiếu Kỳ qua VN thì CSVN ngả hẳn theo TQ. Tại Hội Nghị Trung Ương lần thứ IX cuối năm 1963, các ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Phạm Hùng đã lên án “Chủ Nghĩa Xét Lại”, đứng về phía Trung Quốc và ra Nghị Quyết 9 (trong bí mật) chủ trương đẩy mạnh công cuộc tiến chiếm miền Nam bằng vũ lực. Những bất đồng trong nội bộ đảng nổ ra năm 1963-64 và tiến tới đợt bắt giữ nhóm thân Liên Xô vào năm 1967.
Ung Văn Khiêm (1910-1991), khi đó là Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao, bị mất chức vì quy cho là trách nhiệm vụ thảo bản Tuyên Bố Chung năm 1963, với lập trường ủng hộ Liên Xô mà Hồ Chí Minh duyệt rồi ký với lãnh tụ đảng CS Tiệp Khắc Antonín Novotný
Năm 1967, vụ đàn áp lên cao độ, hàng chục các bộ cấp Chính Trị Bộ, Trung Ương Đảng, Tướng Tá bị bắt không xét xử, hầu hết bị giam cầm đến năm 1973…
Năm 1954, Lê Duẩn lén ở lại trong Nam, năm 1957, Lê Duẩn từ Nam ra Bắc, năm 1960, năm vai trò TBT bên cạnh Chủ Tịch HCM. Duẩn là người đầy uy quyền, xưng tôi với HCM, bài viết đôi khi tỏ ý có cao kiến hơn cả HCM, là điều không thấy ở bất cứ nhân vật cao cấp CS nào khác, mọi người vẫn phải đến xin chỉ thị kể cả khi Duẩn nằm trên giường bệnh và đã tại vị đến chết, sau đó đảng CSVN mới định nhiệm kỳ.
Nhưng từ năm 1972 trở đi, TQ bắt tay với Hoa Kỳ, lạnh nhạt với CSVN nên CSVN quay ra thân mật với Liên Xô. Năm 1979, Lê Duẩn đoạn tuyệt với Trung Quốc, trục xuất khoảng 200.000 người Hoa và đi tới chiến tranh với TQ tại biên giới và trên biển.
http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%B5_Nguy%C3%AAn_Gi%C3%A1p
http://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BB%A5_%C3%A1n_X%C3%A9t_l%E1%BA%A1i_Ch%E1%BB%91ng_%C4%90%E1%BA%A3ng
http://nguyenminhquang.vnweblogs.com/post/7943/266151
14– Đại Tướng Văn Tiến Dũng (1917-2002), Ủy Viên Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân, tư lệnh “Chiến Dịch Hồ Chí Minh” chiếm miền Nam năm 1975. Tác giả cuốn “Đại Thắng Mùa Xuân” ra vào tháng 5/1976. Từ tháng 12/1980 đến 1986, ông giữ chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Thuộc phe Le Duẩn, Lê Đức Thọ.
Vợ là Nguyễn Thị Kỳ (tên thật là Cái Thị Tám), cũng là cán bộ CS. Sau năm 1975, khi nắm quyền tột đỉnh, hai vợ chồng ngang nhiên tham nhũng, dùng cả quân xa của đơn vị H12, H14 thuộc Tổng Cục Hậu Cần cướp tài sản quân đội… miền Nam chở ra Bắc và máy bay vận tải quân sự như Antonov An-24 hay An-26 buôn lậu hàng từ Bắc vào Nam bán cho người Hoa… Năm 1986, trong Đại Hội Đảng Bộ Toàn Quân, Dũng bị chỉ trích là tướng lãnh mà đi buôn lậu gây tai tiếng chưa từng có cho quân đội nên không được bầu làm Đại Biểu Chính Thức đi dự Đại Hội Đảng VI (dù Lê Đức Thọ bênh vực Dũng, đòi bỏ phiếu lại nhưng vẫn không đủ túc số). Ngay sau đó, Dũng mất ghế trong Bộ Chính Trị và mất chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Từ năm đó cho tới khi chết, tuy được coi là một “tướng tài”, không được nắm giữ bất cứ chức vụ nào và hầu như không còn được nhắc nhở tới nữa.
http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_Ti%E1%BA%BFn_D%C5%A9ng
15– Thượng Tướng Trần Văn Trà (tên thật là Nguyễn Chấn, 1919-1996), Tư lệnh kiêm Chính ủy Khu Sài Gòn – Chợ Lớn; Tư lệnh Khu 7 (1949-1950); Phó Tư lệnh Nam Bộ, Tư lệnh Phân khu Miền Đông Nam Bộ (1951-1954). Năm 1955, ông tập kết ra Bắc, giữ chức Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân VN (1955-1962), Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Quân Huấn (1958)…
Từ năm 1963, Trần Văn Trà được cử vào Nam làm Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam (1963-1967 và 1973-1975), Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam (1968-1972), Phó Bí Thư Quân Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam. Sau Hiệp Định Paris (1973), làm Trưởng Đoàn Đại Biểu Quân Sự Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam tại Ban Liên Hiệp Đình Chiến 4 bên ở Sài Gòn.
Sau 30/4/1975, Trần Văn Trà lảm Chủ Tịch Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn. Khi về hưu, tham gia Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ, nhưng sau được đảng phủ dụ nên tách ra. Viết hồi ký “Kết Thúc Cuộc Chiến Tranh 30 Năm” (có ý chê trách trung ương thiếu hiểu biết tình hình thực tế) bị phê bình “qua mặt” trung ương, cấm xuất bản nên chí có ấn bản dở dang.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_V%C4%83n_Tr%C3%A0
16– Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh (1927-), chính ủy Sư Đoàn 304 Tây Nguyên, Bí Thư Đảng Ủy Sư Đoàn 3, Quân Khu 5, tháng 6/1978, làm Viện Trưởng, Bí Thư Đảng Ủy Học Viện Chính Trị Quân Sự. Từ tháng 4/1979 đến năm 1996, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân VN, Ủy Viên Quân Ủy Trung Ương…
Đứng tố giác Tổng Cục 2 lợi dụng chức vụ vu oan giá họa các đồng chí cao cấp kể cả Võ Nguyên Giáp… nên bị trù dập.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Nam_Kh%C3%A1nh
17– Trung Tướng Trần Độ, tên thật là Tạ Ngọc Phách (1923-2002), năm 1946, ở tuổi 23, làm Chính Ủy Mặt Mrận Hà Nội. Năm 1950, làm Chính Ủy Trung đoàn Sông Lô, rồi Chính Ủy Đại Đoàn (SĐ) 312. Năm 1955, Trần Độ lúc 32 tuổi là Chính Ủy Quân khu 3 (Quân Khu Tả Ngạn) và đến năm 1958 được phong hàm Thiếu Tướng, năm 1974, được phong hàm Trung Tướng…
Ông còn làm Phó Chủ Tịch Quốc Hội khóa 7, Chủ Nhiệm Ủy Ban Văn Hóa và Giáo Dục của QH. Ông là Tướng võ kiêm văn, có tư tưởng cải cách, cởi mở. Thời Đổi Mới, “cởi trói” tư tưởng của TBT Nguyễn Văn Linh, ông thuộc Ban Văn Hóa Đảng, là người soạn Nghị Quyết số 5, được Bộ Chính Trị thông qua vào tháng 12/1986, cho phép tự do sáng tạo và sách báo được lưu hành dễ dãi hơn nếu không có nội dung “phản động“… từ đó nhiều tác phẩm bị cấm như của những nhân vật trong Phong Trào Nhân Văn – Giai Phẩm… được tái bản.
Nhưng khi Đông Âu lung lay và phong trào sinh viên xuống đường nổ ra ở Thiên An Môn, đảng CSVN e ngại sụp đổ theo, bắt đầu xiết lại. Tháng 3/1989, trong cuộc họp kỳ 6 của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Nguyễn Văn Linh đòi đình chỉ những “cởi trói” trong 3 năm vừa qua. Trần Độ vẫn ủng hộ tiến trình nới lỏng, tạp chí “Phê Bình và Dư Luận” do ông chủ trương, có nội dung đả trích nhà cầm quyền, nên sau khi ra được 1 số thì bị cấm. Trần Độ bị chỉ trích và bị Lê Đức Thọ cách chức, khai trừ năm 1999 (lúc đó 58 tuổi đảng)

Sau viết “Nhật Ký Rồng Rắn” lên án chế độ CS không tiếc lời, bị công an theo tịch thu khi trên đường đi sao ra nhiều bản, nhưng ông còn bản gốc, đã phổ biến khắp nơi, bị cấm xuất bản trong nước. Trong có đoạn: “… Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xóa bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”.

Khi chết tang gia không được đề quân hàm “Trung Tướng”, vòng hoa phúng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng bị gỡ chữ “Đại Tướng” ra.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_%C4%90%E1%BB%99
http://vn.360plus.yahoo.com/giaitri59/article?mid=98
18– Thiếu Tướng Lê Thiết Hùng, tên thật là Lê Văn Nghiệm, (1908-1986), theo Lê Hồng Phong qua Thái Lan, rồi theo lệnh tổ chức, tham gia quân đội Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch làm tới Đại Tá, 2 lần sang Nhật gặp Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, làm chính trị viên đội vũ trang đầu tiên gồm 12 người, Tư Lệnh Binh Chủng Pháo Binh, Hiệu Trưởng Trường Lục Quân Việt Nam, Cục Trưởng Cục Quân Huấn, Tổng Thanh Tra Quân Đội, là tướng được phong đầu tiên…, bị bắt vì cho là cùng phe Võ Nguyên Giáp.
http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_Thi%E1%BA%BFt_H%C3%B9ng
19– Thiếu Tướng Đặng Kim Giang (1910-1983), bị Pháp bắt kết án giam 12 năm tù, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần Quân Đội NDVN, tham gia trận Điện Biên Phủ 1954, Đại Biểu Quốc Hội, bị bắt giam 6 năm (có lúc cũng tại Hỏa Lò nơi bị Pháp giam) và 7 năm quản chế vì cho là chủ trương chia ruộng đất và khuyến khích tư sản, theo xét lại cùng phe Võ Nguyên Giáp. Năm 1995, tức gần 30 năm sau, bà Nguyễn Thị Mỹ, 77 tuổi, vẫn còn đi khiếu nạn về trường hợp của chồng. Trong thư kêu cứu có đoạn:
Tôi đã có đến ông Lê Đức Thọ và ông Trần Quốc Hoàn. Ông Trần Quốc Hoàn tránh không tiếp. Tôi nói với ông Lê Đức Thọ:
“Anh Giang phạm tội gì mà các anh còng tay, còng chân mang đi? Sao đối xử với nhau tệ thế? Có phải gián điệp của đế quốc không? Nếu phải, đem xử bắn. Mẹ con tôi tán thành”.
Ông Thọ nói:
“Không phải. Đây là cuộc đấu tranh nội bộ, không đem ra xử công khai được. Chị cứ yên tâm. Chúng tôi không bỏ tù nhau đâu. Thuyết phục nó không được, phải dùng biện pháp hành chính. Khi nào nó nghe ra sẽ về thôi. Cửa nhà tôi lúc nào cũng rộng mở. Chị có khó khăn gì cứ đến.”.
Thật ra cánh cửa đó đã vĩnh viễn sập lại sau lưng tôi kể từ ngày đó…
Gần Đại Hội 5, chồng tôi đang bị nhồi máu cơ tim, viết một lá đơn khiếu oan, trình bày khúc chiết vấn đề này, đề nghị Đại Hội cử một tiểu ban kiểm tra lại và có kết luận rõ ràng vì đây là một vụ án lớn nhất từ trước đến nay có liên quan đến nhiều người: có ủy viên Bộ Chính Trị, có ủy viên Trung Ương, có Bộ Thứ Ttrưởng, có Tướng Tá và cán bộ cao cấp…
Lá đơn đó được gửi đến cho các ủy viên Trung Ương Đảng, cho Đại Hội 5, cho Ban Bí Thư, cho Tổng Bí Thư v.v…
Sau đó, tháng 9/1982, chồng tôi lại bị bắt trở lại, về tội tán phát đơn khiếu nại làm mất uy tín của đảng”. Lần này chồng tôi bị đưa đi giam cầm tại Nam Định 8 tháng…
Chúng tôi có 7 con. Sau khi cha bị buộc tội thì mỗi đứa con một thảm kịch. Đây là một cuộc “tru di tam tộc”…
Từ năm 1980, gia đình Đặng Kim Giang hơn 10 người sống chen chúc trong một túp nhà tranh vách đất rách nát 14 mét vuông… và Giang chết trong khi nước mưa dột rơi vào người.
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%B7ng_Kim_Giang
http://vn.360plus.yahoo.com/giaitri59/article?mid=395&fid=-1
20– Thiếu Tướng Lê Quảng Ba, tên thật là Đàm Văn Mông, dân tộc Tày (1914-1988), nguyên Tư Lệnh đầu tiên Quân Khu Việt Bắc năm 1949, năm 1951, làm Đại Đoàn Trưởng đầu tiên Đại Đoàn 316, bị kết tội cùng phe Hoàng Văn Hoan (?).
21– Thiếu Tướng Chánh Thanh Tra Bộ Công An Trần Văn Thanh (1953-, vì tố tham nhũng).
23– Ủy Viên Bộ Chính Trị, từng du học Liên Xô 5 năm, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An (1937-), nhiệm kỳ 2001-2006, phê bình tính mất dân chủ trong đảng, đòi thực thi dân chủ, hình bên.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%C4%83n_An
24– Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Đoàn Duy Thành (1929-), tác giả cuốn hồi ký “Làm Người Là Khó”, chủ trương làm khoán (bị cho là phạm chính sách, bị Đỗ Mười trù dập). Được coi là thân với Lê Duẩn, khi dự đám tang Lê Duẩn năm 2006, các con của Lê Duẩn đã hỏi ông Đoàn Duy Thành Họ có giết chúng cháu không!?”.
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90o%C3%A0n_Duy_Th%C3%A0nh
25– Ủy Viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách, tên thật là Vũ Thiện Tuấn (1924-2006), vì có tư tưởng đổi mới, kêu gọi đa nguyên, đa đảng sau khi đi quan sát sự sụp đổ của Đông Âu, bị khai trừ.
 http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Xu%C3%A2n_B%C3%A1ch
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=6228&rb=0401
26– Hoàng Minh Chính (1920-2008), năm 1947 từng tham gia lãnh đạo trận đánh sân bay Gia Lâm, được đảng CSVN cử làm Tổng Thư Ký đảng Dân Chủ thành lập năm 1944 để tập hợp giới tư sản và trí thức. Năm 1957, được cử sang Liên Xô theo học Trường Đảng Cao Cấp. Năm 1960, về nước, được bổ nhiệm Viện Trưởng Viện Triết Học Mác-Lênin, bị bắt biệt giam 6 năm không xét xử, bị quản chế ở Sơn Tây từ 1973 đến 1976 vì cho là trong nhóm xét lại. Năm 1995, ông Hoàng Minh Chính còn bị kết án 1 năm tù vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước”. Sau 3 lần bị Thọ bỏ tù mà không khuất phục nổi ý chí của Hoàng Minh Chính, Thọ đã định bí mật thủ tiêu. Ông Chính đã đanh phải thép tuyên bố: “Có bắn thì bắn trước mặt, bắn sau lưng là hèn.”. Tổng cộng ông đã bị 12 năm tù, 9 năm quản chế.
Sau này, khi lên tiếng tranh đấu Dân Chủ và phục hoạt đảng Dân Chủ thì bị trù dập.
Năm 2005, ông qua Hoa Kỳ chữa bệnh, đến phát biểu tại đại học Harvard về đề tài dân chủ cho Việt Nam và điều trần trước Ủy Ban Đối Ngoại Hạ Viện Hoa Kỳ. Tháng 10/2005, trước khi về lại VN, ông có cuộc họp báo tại San Jose, cho hay từng có âm mưu hãm hại HCM, và nhóm ông tìm cách báo tin này cho HCM… Khi về VN, ông bị công an trả thù, cho bọn côn đồ và cựu chiến binh đến nhà chửi rủa và quăng phân…
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_Minh_Ch%C3%ADnh
http://www.diendan.org/viet-nam/hoang-minh-chinh-1920-2008/
27– Nguyễn Hộ (1916-2009), gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1937. Năm 1940, ông bị nhà cầm quyền Pháp ghép tội kích động đình công ở xưởng đóng tàu Ba Son, bị tuyên án tù 5 năm ở Côn Đảo.
Sau 1975, lãnh đạo Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ, ông nói: Ngày xưa nếu CNCS đã cứu đất nước khỏi ách thực dân, thì bây giờ chính CNTB sẽ cứu đất nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu.
Năm 1989, tổ chức này cũng bị nhà cầm quyền giải tán. Bất bình, ông từ bỏ đảng năm 1991 sau hơn 53 năm trong đảng. Sau đó ông bị bắt và quản thúc tại gia vì tội “chống đảng”.
Ông đưa ra “Giải Pháp Hòa Hợp Hòa Giải” và cuốn sách Quan Điểm Và Cuộc Sống”. Sách của ông kêu gọi đảng CSVN hãy từ bỏ Chủ Nghĩa Mac-Lênin. Vì vậy ông bị nhà cầm quyền bắt lần thứ 2 năm 1994. Theo ông Việt Nam ở thời điểm năm 2008 chỉ có độc lập chứ không có tự do…
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_H%E1%BB%99
http://viet-studies.info/kinhte/HoiKyNguyenHo.pdf
28– Nguyễn Văn Trấn (1914-1998), Chính Ủy Bộ Tư Lệnh Khu 9, Năm 1938, ông sáng lập tờ Le Peuple (Dân chúng).
gày 25/8/1945, ông lãnh đạo cuộc đảo chính cướp chính quyền ở Sài Gòn. Do có những hành động quyết liệt với các phần tử đối kháng, ông bị gọi là hung thần Chợ Đệm. Có giả thuyết cho rằng Nguyễn Văn Trấn cũng từng là hung thần, là một trong 3 người đã thực hiện việc giết Tạ Thu Thâu (1906-1945), 2 người kia là Kiều Đắc Thắng và Nguyễn Văn Tây. Năm 1954, tập kết ra Bắc, trở thành Giảng Viên trường Nguyễn Ái Quốc, rồi Vụ Phó Ban Tuyên Huấn Trung Ương…
Trong những năm cuối đời, ông nghi ngờ về vai trò của đảng CSVN, tham gia Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ và ký vào bản kiến nghị 100 người năm 1988 kêu gọi thay đổi cách thức bầu cử. Ông viết cuốn “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội” nói lên mặt trái của chế độ, bị cấm lưu hành trong nước. Trong cuốn này ông cũng đề cập tới chuyện Lê Đức Thọ muốn thay HCM bằng Tướng Nguyến Chí Thanh…
Năm 1997, ông là một trong 45 nhà văn được Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch) trao giải Hellman/Hammett dành cho các nhà văn bị đàn áp chính trị.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%C4%83n_Tr%E1%BA%A5n
http://vnthuquan.net/diendan/printable.aspx?m=72986
29- Ngoài ra, bị trù dập còn có Đại Tá Lê Trọng Nghĩa là Cục Trưởng Cục 2, Đại Tá Lê Minh Nghĩa là Chánh Văn Phòng Bộ Quốc Phòng, Đại Tá Đỗ Đức Kiên là Cục Trưởng Cục Tác Chiến, Lê Liêm, Bùi Công Trừng, Hoàng Thế Dũng là Tổng Biên Tập báo Quân Đội Nhân Dân, Minh Tranh là Giám Đốc nhà xuất bản Sự Thật, Nguyễn Kiến Giang là Phó Giám Đốc nhà xuất bản Sự Thật, Trần Minh Việt là Phó Bí Thư thành ủy Hà Nội, Phạm Viết là Phó Tổng Biên Tập báo Hà Nội Mới, Phạm Kỳ Vân là Phó Tổng Biên Tập tạp chí Học Tập, Trần Thư là Tổng Thư Ký báo Quân Đội Nhân Dân… trong bộ tham mưu của Tướng Giáp. Sau này có Nguyễn Trung Thành, Lê Hồng Hà, Vũ Đình Huỳnh là Bí Thư của HCM (bắt ngày 18/10/1967), Vũ Thư Hiên (con của Vũ Đình Huỳnh), Nguyễn Minh Cần… Rồi Nhóm Nhân Văn – Giai Phầm, thêm nhà văn nhà kiêm biên kịch Hoàng Công Khanh (Vụ Trưởng, Giám Đốc Sở Văn Hóa – Thông Tin Hải Phòng). Và ngay cả Hồ Chí Minh (1890-1969), bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ lấn át, cô lập, cũng chỉ là bù nhìn trong khoảng 10 năm cuối đời

Thực ra CSVN không dễ gì giữ thăng bằng khi đi dây giữa hai đàn anh lớn có khuynh hướng trái ngược, nên có lúc ngả hẳn bên này, lúc ngả hẳn bên kia. Hoàng Tùng đã cay đắng phải nói, HCM qua Tàu thì Mao Trạch Đông kéo theo đường lối của Mao, qua Nga thì Stalin kéo theo đưòng lối của Stalin… Viện trợ của hai nước này cho CSVN trong thời chiến vỉ vậy cũng hay gặp trở ngại, nhu lúc thì Trung Quốc hứa mà không viện trợ hay khi viện trợ của Liên Xô đi ngang qua đất Trung Quốc bị chặn lại…
– Thời 1930, theo Đệ Tam Quốc Tế tức Liên Xô.
– Thời 1963, nhóm Lê Duẩn theo Trung Quốc chống chủ nghĩa xét lại.
– Thời 1975, thì theo Liên Xô rồi chống Trung Quốc, năm 1978, cũng chính thời Lê Duẩn đã ký Hiệp Ước An Ninh với Liên Xô, đuổi người Hoa về nước, dẫn đến chiến tranh biên giới 10 năm (1979-1989).
– Thời 1990, khi Liên Xô tan rã, lại quay về với Trung Quốc.
– Thời 2010, bắt đầu căng thẳng với Trung Quốc.
Mỗi lần xoay 180 độ như vậy, trong thượng tầng nội bộ có những bất đồng trầm trọng, phe yếu thế bị trấn áp, dẫn đến chuyện đã có những người tỵ nạn phải tại Liên Xô như Nguyễn Minh Cần, tại Trung Quốc như Hoàng Văn Hoan. Chính trong hàng ngũ CSVN đã phải ta thán, đảng thay đổi đường lối như phụ nữ thay quần lót, mỗi lần như vậy, không biết bao nhiêu đảng viên bị trù dập.
Đối với nhân dân thì đảng CSVN ra tay thực hiện những vụ giết người, cướp của hàng loạt khiến khoảng 3-4 triệu ng ười chết như:
– Phong Trào Sô-viết Nghệ Tĩnh năm 1930.
– Rèn Cán Chỉnh Quân năm 1953.
– Cải Cách Ruộng Đất năm1953-1956.
– Thống Nhất đất nước bằng bạo lực năm 1954-1975.
– Đàn Áp Phong Trào Nhân Văn – Giai Phẩm, năm 1955-1958.
– Cải Tạo Tư Sản – Công Thương Nghiệp Miền Bắc năm 1954.
– Cải Tạo Tư Sản – Công Thương Nghiệp Miền Nam năm 1975…

Đỗ Thông Minh

2

Tổng thống Hoa Kỳ George W Bush phát biểu tại lễ khánh thành tượng đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới. Washington, USA. 2007
Tổng thống Hoa Kỳ George W Bush phát biểu tại lễ khánh thành tượng đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới. Washington, USA. 2007

Bài liên quan:
Thuyền Nhân Vượt Biển – 30.4.75
Tuổi Trẻ Sau 30 Năm Tị Nạn
Hồ Chí Minh là tên Diệt Chủng thế kỷ 20
Hòa bình của nấm mồ – TT Nguyễn Văn Thiệu
Kissinger bị dân Mỹ biểu tình Tại Thượng Viện Mỹ

Advertisements
This entry was posted in Bí Mật Thâm Cung csVN. Bookmark the permalink.

4 Responses to CỘNG SẢN VN – Diệt Nhau Tranh Xôi Thịt

  1. haiz00 says:

    VẠCH MẶT TÊN CẨU TƯỚNG PHẢN QUỐC NGUYỄN CHÍ VỊNH
    Nguyễn Vĩnh Long Hồ

    Bài một
    AI GIẾT THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN KHẮC NGHIÊN?

    Đã đến lúc mở lại hồ sơ về cái chết đột ngột đầy mờ ám của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên, nguyên nhân vật số 2 của Bộ Quốc Phòng VNCS, qua đời ở tuổi 59 trong khi đang giữ chức vụ Tổng Tham Mưu Trưởng QĐNDVN và Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng. Theo trang WEB của chính phủ CHXHCNVN tường thuật, ông từ trần ở Bệnh viện Trung Ương Quân Đội 108 ngày 13/11/2010 sau một thời gian lâm bệnh hiểm nghèo?

    Việc nhân vật số 2 trong quân đội qua đời khi mới 59 tuổi, không lâu trước Đại hội Đảng CSVN khiến thu hút sự chú ý của dư luận lúc bấy giờ. “Sự cố” nầy cũng nhắc lại trường hợp tương tự của các tướng lãnh VNCS những năm trước đó:

    1. Tháng 7 năm 1986, Đại tướng Hoàng Văn Thái cũng chết khi đang nắm chức vụ TTMT/QĐNDVN, Thứ trưởng Quốc Phòng và Ủy viên Trung Ương Đảng.

    2. Cuối năm 1986, Đại tướng Lê Trọng Tấn cũng qua đời khi đang làm TTMT/QĐNDVN, Thứ trưởng Quốc phòng và Ủy viên Trung Ương Đảng.

    Tướng Nghiên được biết đến như một nhân vật được giao phó các vai trò đối ngoại của QĐNDVN. Dù báo chí lúc bấy giờ loan tin rằng, ông qua đời sau một thời gian LÂM BỆNH HIỂM NGHÈO nhưng không nói là bệnh gì? Trong khi đó, vào cuối tháng 7 năm 2010, Thượng tướng Nghiên, sang thăm Singapore hội đàm với các giới chức quốc phòng và chánh trị nước nầy với thể chất rất khỏe mạnh, không có triệu chứng gì mệt mỏi. Chuyến thăm từ 19 đến 27/7/2010 được mô tả là chuyến thăm hữu nghị chánh thức đầu tiên của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên trên cương vị TTMT/QĐNDVN tới Singapore, theo truyền thông trong nước loan tin. Nhưng, mấy tháng sau đó, tại các hội nghị quốc tế về an ninh khu vực, người ta ngạc nhiên không thấy Tướng Nghiên xuất hiện nữa và vai trò đối ngoại an ninh được các tướng khác đảm trách.

    Nhân cái chết bất thường của Tướng Nghiên, một nhân vật không nêu tên nói với BBC rằng, Tướng Nghiên từng phát biểu thân với Tướng Võ Nguyên Giáp và ủng hộ Đại tướng Giáp trong nỗ lực hạn chế quyền lực của cơ quan mang tên TỔNG CỤC 2, đặc trách về tình báo Quân đội. Cũng cần biết rõ, Bộ Tổng Tham Mưu đứng đầu trong 4 cơ quan chính của BQP: Tổng cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần, Tổng cục Kỹ thuật. Cục quân báo, thường gọi là Cục 2, được nâng lên thành Tổng cục 2, ngang hàng với Bộ TTM từ năm 1995.

    Tướng Nguyễn Khắc Nghiên nhập ngũ năm 1969, gia nhập ĐCSVN năm 1972. Được phong Thiếu tướng từ năm 1998, Trung tướng năm 2002. Tướng Nghiên trở thành TTMT/ QĐNDVN thay cho Tướng Phùng Quang Thanh và giữ chức vụ Thứ trưởng Quốc Phòng từ tháng 8/2006, chỉ đứng dưới Bộ trưởng Phùng Quang Thanh. Năm 2007, ông được thăng Thượng tướng.

    ĐẢNG CSVN THANH TRỪNG NỘI BỘ:

    Do bưng bít thông tin mà dư luận ít biết đến những cuộc thanh trừng ác liệt trong nội bộ ĐCSVN để tranh giành quyền lực. Cuộc tranh đoạt thường được diễn tiến trên 3 chiến trường:

    1. Giữa những kẻ có quyền lực trong tay và kẻ chưa có quyền lực. Kẻ có tìm cách giữ, kẻ tay không tìm cách đoạt.

    2. Giữa những người có cùng quyền lực, nhưng muốn quyền lực mình lớn hơn để lấn áp người khác.

    3. Giữa phe nhóm chính trị nầy với phe nhóm chính trị khác.

    Xin kể vài trường hợp điển hình về những cái chết bí ẩn:

    [1] DƯƠNG BẠCH MAI: Đại biểu Quốc Hội (1904-1964) từng du học bên Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly bia giữa 2 phiên họp Quốc Hội trước khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Cộng.

    [2] ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH (1914-1967) Ủy viên BCT, Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam kiêm Chính Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam. Ông ta bị đột tử sau khi dùng cơm chia tay với HCM ở Phủ Chủ Tịch, trở về nhà thì ngay đêm hôm đó, khi gần sáng ngày 6/7/1967 bị ói ra máu chết, đúng ngày định trở về miền Nam lần thứ 2. Theo cuốn “Giọt nước trong biển cả”, trang 420, của Hoàng Văn Hoang, thì kẻ biết rõ âm mưu ám sát là Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh.

    [3] ĐINH BÁ THI (1921-1978) cựu Đại sứ MTGPMNVN tại Paris, sau khi hoạt động tình báo tại Hoa Kỳ bị lộ, bị sát hại qua tại nạn xe hơi tại Phan Thiết.

    [4] ĐẠI TƯỚNG CHU VĂN TẤN (1909-1984), nguyên là Bộ Trưởng BQP trong Chính Phủ Lâm Thời VNDCCH, bị cho là theo phe Hoàng Văn Hoan.

    [5] ĐẠI TƯỚNG TMT HOÀNG VĂN THÁI (1915-1986) sui gia với Võ Nguyên Giáp. Khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng BQP thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột vào ngày 2/7/1986. Trước khi chết, Thái nói với vợ : “NGƯỜI TA GIẾT TÔI!”

    [6] ĐẠI TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN (1914-1986) TTMT/QĐNDVN, Thứ Trưởng Quốc Phòng, chết thình lình vào ngày 5/12/1986. Có tin bị Lê Đức Thọ sát hại khoảng 5 tháng sau khi sát hại Hoàng Văn Thái.

    [7] THƯỢNG TƯỚNG ĐINH ĐỨC THIỆN (1913-1987) Chủ Nhiệm TonggCục Hậu Cần bị “lạc đạn” chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền nói là “tai nạn giao thông”.

    [8] TRUNG TƯỚNG PHAN BÌNH (1934-1987), Cục trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền binh, bị giết bằng cách bắn vào đầu vào ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền nói là đương sự tự sát.

    [9] THỦ TƯỚNG PHẠM HÙNG (1912-1988). Chết đột ngột vì bệnh tim, vào ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn khi còn đang tại chức.

    [10] THƯỢNG TƯỚNG CÔNG AN THI VĂN TÁM (1948-2008), đặc trách tình báo gián điệp đột tử trong lúc khỏe mạnh và đi công tác đó đây liên tục vào ngày 12/12, mà ngày 15/12, các cơ quan truyền thông mới đồng loạt loan tin là chết sau một thới gian dài lâm bệnh, mà không nói bệnh gì?…nhiều tin đồn cho rằng bị đầu độc.

    [11] THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN NAM KHÁNH (1927-) Chính Ủy Sư Đoàn 304 Tây Nguyên, Bí Thư Đảng Ủy Sư Đoàn 3, Quân khu 5. Tháng 6/1978 làm Viện Trưởng, Bí Thư Đảng Ủy Học Viện Chính Trị Quân Sự từ 4/1979 – 1996, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị QĐNDVN, Ủy viên Quân Ủy Trung Ương. Tướng Khánh tố giác TỔNG CỤC 2 lợi dụng chức vụ vu oan giá họa các đồng chí cao cấp kể cả tướng Võ Nguyên Giáp nên bị trù dập.

    Còn biết bao nhiêu cuộc thanh trừng nội khác như trường hợp của Đại tướng Văn Tiến Dũng (1917-2002), Thượng tướng Trần văn Trà (1919-1996), Trung tướng Trần Độ (1923-2002), Thiếu tướng Lê Thiết Hùng (1908-1986), Thiếu tướng Đặng kim Giang (1910-1983), Cựu Phó thủ tướng VNCS Đoàn Duy Thành (1929-) vì được coi là phe thân Lê Duẫn bị Đỗ Mười trù dập. Ủy viên BCT Trần Xuân Bách (1924-2006) vì có tư tưởng đổi mới, kêu gọi đa nguyên, đa đảng sau khi đi quan sát sự sụp đổi của Đông Âu nên bị khai trừ…

    LÝ LỊCH CẨU TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH, TỔNG CỤC TRƯỞNG TỔNG CỤC 2:

    Nguyễn Chí Vịnh sinh năm 1957, con trai của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, vợ là con gái của Trung Tướng Đặng Vũ Chính (tức Đặng văn Trung), nguyên Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2, Bộ Quốc Phòng VNCS (1994-2002).

    Từ năm 1976 – 1981: Sinh viên trường Đại học Kỷ Thuật Quân Sự, trường Sĩ quan Thông Tin.

    Từ năm 1981 – 2009: phục vụ tại Tổng cục 2, BQP với chức vụ cao nhất cao nhất là Tổng cục trưởng (2002).

    Chức vụ hiện tại là Ủy Viên Ban Chấp Hành TƯ/ ĐCSVN, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam, hàm Thượng tướng.

    TÁC PHONG BẤT HẢO CỦA CẨU TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH:

    Khi còn là sinh viên tại trường Khoa Học Kỷ Thuật Quân Sự, nhiều lần trộm cắp trong học viện, rồi bị bắt quả tang khi phá mái nhà kho chui vào ăn cắp quân trang của Học viện bị đuổi học. Sau đó, nhờ uy tín của gia đình, Vịnh xin được vào học trường Sĩ quan Thông Tin, học không được vì không có trình độ, rồi xin vào Bộ Tư Lệnh Thông Tin được vài tháng rồi được chuyển về Cục 2 công tác.

    Nhờ lấy con gái của Trung tướng Đặng Vũ Chính, Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2, Nguyễn Chí Vịnh nhẩy lên làm Tổng Cục Trưởng Tổng cục Tình báo Quân Đội vào năm 2002 là năm bố vợ Đặng Vũ Chính về hưu. Trong thời gian, Đặng Vũ Chính còn tại chức và Nguyễn Chí Vịnh đã biến Tổng Cục 2 thành sân chơi riêng với hệ thống tổ chức gia đình trị đã lũng đoạn và thao túng các cấp lãnh đạo của ĐCSVN và nhà nước.

    Trong giai đoạn Nguyễn Chí Vịnh làm Tổng Cục Trưởng TC2 (2002-2009) là thời gian Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng điên cuồng vơ vét tiền bạc trong mọi lĩnh vực ngân hàng, chứng khoán, bất động sản, khách sạn, hãng taxi…thông qua các Tập đoàn Kinh tế được Nguyễn Tấn Dũng dùng quyền lực chính trị chống lưng.

    Với bản chất lưu manh, Nguyễn Chí Vịnh đã không bỏ lở cơ hội, cả hệ thống tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng nằm trong tầm ngắm và sổ đen của Tổng Cục 2. Vì vậy, Nguyễn Tấn Dũng phải lôi kéo Nguyễn Chí Vịnh vào phe cánh của mình để củng cố quyền lực. Định mệnh đã đẩy Vịnh từ một trợ lý kiêm chủ quán cháo lòng tiết canh lên đỉnh cao quyền lực, dưới một người mà trên mọi người, tha hồ tác oai tác quái: một mặt đàn áp, khống chế các nhân vật chống đối với Nguyễn Tấn Dũng, mặt khác thì lo cũng cố quyền lực, tranh thủ vơ vét làm giàu bất chấp dư luận và nhiều vị cựu lãnh đạo trung kiên dâng sớ xử trảm không biết bao nhiêu lần, Vịnh vẫn an toàn và ung dung từng bước lên đỉnh cao danh vọng. Ngay cả việc Vịnh được phong hàm lên thượng tướng làm Thứ trưởng Quốc Phòng trong sự ngăn cản của nhiều tướng lãnh cao cấp, lão thành cách mạng như Đại tướng Nam Khánh và đặc biệt là tướng Võ Nguyên Giáp. Nhưng, tất cả đều vô dụng nhờ vào sự chống lưng của tình báo Hoa Nam TC.

    Nhưng, tham vọng của Nguyễn Chí Vịnh không dừng lại ở địa vị thiếu tướng Tổng Cục Trưởng TC2. Những tham vọng của một tên cẩu tướng thuộc loại cặn bã như Vịnh đã lọt vào tầm mắt của bọn lãnh đạo Trung Nam Hải. Đã từ lâu, tình báo Hoa Nam của TC đã tìm mọi cách luồn sâu vào hệ thống lãnh đạo ĐCSVN trực tiếp hoặc gián tiếp kiểm soát hoặc khống chế các nhân vật chóp bu. Mục tiêu của bọn Bắc Kinh là phải làm ung thối hệ thống lãnh đạo ĐCSVN để dễ bề thao túng, chi phối toàn bộ kinh tế, chính trị, quân sự…làm cho VNCS phải hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng về mọi mặt như một thứ thuộc địa.

    Tổng Cục 2 làm gì? Nguyễn Chí Vịnh là ai, tác oai, tác quái thế nào thì bọn tình báo Hoa Nam làm gì không biết và Bắc Kinh đã biến Nguyễn Chí Vịnh đã trở thành một tên tay sai đắc lực phục vụ cho âm mưu của Bắc Kinh khống chế toàn bộ hệ thống lãnh đạo ĐCSVN. Vì vậy, Trung Cộng bằng mọi giá phải đẩy Nguyễn Chí Vịnh lên vị trí cao nhất của Ban Chấp Hành Đảng CSVN bằng 2 bước:

    BƯỚC THỨ NHẤT: Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, vì thế sao của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiêm phải rụng xuống mồ. Cái chết đầy mờ ám của Nguyễn Khắc Nghiên, chắc chắn phải có bàn tay vấy máu của Nguyễn Chí Vịnh với sự trợ giúp của tình báo Hoa Nam Trung Cộng.

    BƯỚC THỨ HAI: Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, chắc chắn mấy ngôi sao của Đại tướng Phùng Quang Thanh rồi đây cũng phải rụng theo thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên. Sinh mạng của tướng Phùng Quang Thanh đã được tình báo Hoa Nam âm thầm định đoạt. Muốn thoát hiểm được cái bẫy mà bọn tình báo Hoa Nam và Nguyễn Chí Vịnh đã giăng ra, còn tùy thuộc vào bản lãnh của Đại tướng Phùng Quang Thanh. Điều nầy đã cho thấy sự can thiệp rất sâu và đầy thủ đoạn nham hiểm của bọn lãnh đạo Bắc Kinh vào hệ thống lãnh đạo ĐCSVN. Với chức vụ Thứ trưởng Bộ Quốc phòng hiện nay, Nguyễn Chí Vịnh trở thành một con chó săn đắc lực của tình báo Hoa Nam TC, truyền đạt các mệnh lệnh từ bọn lãnh đạo Bắc Kinh đến thẳng các cấp lãnh đạo Hà Nội một cách công khai và ngạo mạn.

    Thông Luận ngày 17/7/2013 đưa tin: “Nguyễn Chí Vịnh chưa lên ngôi vua đã thay mặt triều đình bán nước.” Theo phóng viên Hải Âu của báo QĐND cho tin. Lúc 6 giờ chiều ngày 08/06/2013. Bắc Kinh đang diễn trò khỉ ngoạn mục, nhân dân VN có biết gì không? Họ chuẩn bị ký kết 10 văn kiện “bán nước” bằng mỹ từ “hợp tác””. Hôm ấy, Thứ trưởng Quốc Phòng VN Nguyễn Chí Vịnh xin gặp Bộ trưởng Quốc Phòng TC Thường Vạn Toàn tại văn phòng viện.

    Thường Vạn Toàn phán rằng: “Tình hữu nghị Trung-Việt giữa 2 nước với các lực lượng vũ trang cùng trong việc bảo vệ hòa bình, sự ổn định và trách nhiệm quan trọng khác trong khu vực. Tôi hy vọng hai bên cùng nổ lực thúc đẩy quan hệ quân sự song phương.” Nguyễn Chí Vịnh thưa rằng: “Sẵn sàng tiếp tục duy trì các phòng ban liên lạc thường xuyên giữa 2 Bộ Quốc Phòng để thúc đẩy quan hệ đối tác, hợp tác (bán nước) chiến lược toàn diện giữa 2 nước, tiếp tục đóng góp cho sự phát triển.””

    Nguyễn Chí Vịnh tự tiện đồng ý, xem thường hậu quả Chủ nghĩa bành trướng Trung Cộng. Việc quốc gia đại sự như vậy mà Vịnh đã không cần thông qua Quốc Hội để biểu quyết, điều nầy cho thấy Nguyễn Chí Vịnh đồng ý là toàn thể ĐCSVN phải đồng thuận về vấn đề nầy. Ngoài ra, hắn còn tiếp nhận đề nghị: “TQ – VN không thể tranh chấp lãnh thổ mãi, cần giải quyết đừng để chậm trễ, tránh các nước khác chống lại lập luận đơn phương của TQ.””

    Trước đó, ngày 6/6, Nguyễn Chí Vịnh được giới truyền thông Bắc Kinh phỏng vấn và Vịnh cho biết: “Chánh sách đối ngoại của VN rất chú ý sự ưu tiên hàng đầu dành cho TQ và vẫn xem TQ là ưu tiên hàng đầu. VN và TQ là một đối tác toàn diện.” hắn còn chỉ ra rằng: “VN – TQ là đối tác chiến lược toàn diện về quốc phòng tốt nhất. Vịnh giới thiệu sự hợp tác của hải quân giữa 2 quốc gia VN – TQ trong những năm gần đây đã có những bước nhảy vọt và phát triển biên giới của 2 nước để thực hiện một hợp tác toàn diện và thiết thực.”

    Tưởng cũng nên nhắc lại, bài phỏng vấn đầu năm 2013, Thứ trưởng BQP Nguyễn Chí Vịnh dành cho báo Tuổi Trẻ. Vịnh nói rằng: “Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc “gây mất ổn định” trong khi Việt Nam cần ổn định, cần sự đồng thuận để phát triển, để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.” Vịnh nói tiếp. “Những ai thực sự biểu tình vì yêu nước, nhưng cảnh báo rằng, những ai có dã tâm độc chiếm Biển Đông thì họ sẽ viện cớ biểu tình để xuyên tạc thiện chí của Việt Nam, xuyên tạc chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình của Việt Nam.””

    Cái mớ lý luận của tên cẩu tướng Nguyễn Chí Vịnh là một thứ lý luận của một tay sai bưng bô, khấu đầu khuất phục bọn lãnh đạo Bắc Kinh, giống như đà điểu chui đầu vào cát. Nếu ĐCSVN trân trọng tình cảm của những người biểu tình chống Trung Cộng vì lòng yêu nước thì tại sao chánh quyền lại cho bọn công an côn đồ đàn áp, bắt bớ, đánh đập họ một cách dã man? Và tại sao chánh quyền Hà Nội không dám công khai đưa vấn đề Biển Đông ra trước LHQ phân xử như Philippines đã làm? Tại sao ngăn cấm người biểu tình VN sát cánh cùng người Philippines cùng chống Trung Cộng kẻ thù chung của hai dân tộc?

    Qua lời phát biểu của Nguyễn Chí Vịnh đã phản ảnh não trạng liệt kháng của BCT/ ĐCSVN bình chân như vại, tin tưởng một cách ngu ngốc và khờ dại vào thiện chí của tên khổng lồ, côn đồ và hiếu chiến Trung Cộng và tản lờ đi chuyện ngư dân Việt Nam bị tàu hải quân TC làm khó dễ trên biển như thường xuyên bắt tàu, tịch thu tài sản, bắt người đòi tiền chuộc, đánh đập ngư dân VN như bọn hải tặc Somalia. Nhưng bây giờ, câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó, hầu như toàn bộ ngư dân miền Trung VN đều rơi vào hoàn cảnh hết sức bi đát bởi khi đánh bắt cá xa bờ trong vùng đặc quyền kinh tế của VN luôn kèm theo nỗi lo sợ bị tàu hải quân TC rượt đuổi, bắt cháy tàu của họ. Nhưng, khi tàu của họ về đến bến, họ vẫn bị thương lái Tàu Khựa ép giá, gây khó khăn trong vấn đề tiêu thụ hải sản. Theo RFA, ngày 31/7/2013, nhóm phóng viên tường trình từ VN:

    NGƯ DÂN VIỆT NAM PHẢI MUA GIẤY PHÉP ĐÁNH CÁ CỦA TRUNG CỘNG:

    Phải mua vé “THÔNG HÀNH HẢI” của Trung Cộng hằng năm. Ông Trung, một ngư dân ở Bình Minh, Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam cho biết rằng: Lâu nay, ngư dân ở đây đã lựa chọn một trong 2 cách để tồn tại, hoặc là đổi sang các vùng biển của các nước không phải là TQ để đánh bắt cá hoặc là phải mua giấy phép “thông hành hải” của TQ để đi đánh bắt cá trên vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của VN.

    Mỗi giấy “thông hành hải” được phía TQ bán với giá 40 triệu đồng, tương đương với 2.000 Mỹ kim và chỉ có giá trị đánh bắt cá trong một năm. Hết thời hạn, ngư dân phải tìm cách mua lại giấy “thông hành hải” khác mới được phép đánh bắt cá tiếp. Nếu không có giấy nầy, sẽ bị tịch thu mọi thứ chẳng khác gì các tàu ở Lý Sơn, Quảng Ngãi.

    Ông Trung nói: “Một cái rứa bảy chục triệu, ba bốn chục triệu rứa, cứ rứa hết thời hạn thì mình gia hạn lại, đóng tiền tiếp vô. Nó có thời hạn chớ không phải luôn luôn có giá trị, hết thời hạn thì gia hạn lại cái khác, chớ không phải một cái rứa mình đi hoài đâu! Một năm chớ mấy hay là 5,6 tháng chi đó tùy theo mức tiền. Có giấy có tờ chớ không là hắn bắt, hắn hốt về bên hắn liền ấy chớ! Nó treo giam mình gớm lắm, kinh đầu lắm bên Trung Quốc á!”

    Ông Trung cho biết thêm, sở dĩ ngư dân Quảng Nam cam chịu chấp nhận mua giấy “thông hành hải” của Trung Quốc là có lý do riêng, vì phần đông ngư dân ở đây chỉ câu mực trong khu vực Hoàng Sa, Trường Sa chứ không có đánh cá giống như các tàu ở Lý Sơn. Khi đến nơi đánh bắt, phải chia nhỏ ra thành mấy chục thúng rái, mỗi thúng rái chứa một ngư dân cùng với đồ nghề. Đúng giờ xuất hành, tất cả ngư dân lên thúng rái của mình, thả trôi theo dòng hải lưu, bật đèn sáng choang để dụ mực. Chính vì phương thức hành nghề cô đơn quạnh quẽ dễ bị giết hại hoặc bị bắt cóc, đánh đập bởi bọn những kẻ man rợ nói tiếng xí xô, xí xào nên ngư dân quyết định chọn cách mua giấy “thông hành hải” của bọn Tàu cho chắc ăn.

    Một câu hỏi đặt ra cho Nguyễn Chí Vịnh:

    Phải làm thế nào cho Trung Cộng chùn bước, chấm dứt hành động leo thang bạo lực cản trở, xua đuổi ngư dân Việt Nam trên biển Đông đã diễn ra hàng ngày? Ông trả lời thế nào về những hành động côn đồ, ngang ngược của tàu hải quân TC? Bằng thứ lý luận biểu tình ngu si và đần độn chống Trung Cộng sẽ gây mất ổn định?

    KẾT LUẬN:

    Cái chết đột ngột đầy mờ ám của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên, nguyên nhân vật số 2 Bộ Quốc Phòng VNCS? Có phải đây một cuộc thanh trừng trong nội bộ ĐCSVN dưới áp lực của bọn lãnh đạo Bắc Kinh, vì thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên là vật cản phải đạp đổ để mở đường cho tên tay sai đắc lực tiến lên là tên “cẩu tướng” Nguyễn Chí Vịnh ngồi vào ghế Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng VNCS. Tham vọng của bọn lãnh đạo của Bắc Kinh chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó. Mục tiêu kế tiếp sẽ là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, ngôi sao của Đại tướng Phùng Quang Thanh sẽ rụng xuống đáy mồ để nhường chỗ cho Nguyễn Chí Vịnh tiến lên thay thế. Nếu như, tên “cẩu tướng” Nguyễn Chí Vịnh ngồi vào ghế Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng VNCS, hắn sẽ nắm được QĐNDVN thì bọn lãnh đạo Trung Nam Hải sẽ dễ dàng khuynh đảo và khống chế được những tên lãnh đạo ĐCSVN. Cái chết của Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên là lời cảnh báo cho Đại tướng Phùng Quang Thanh biết để đề phòng.

    Làm thế nào thoát được cái bẫy của bọn tình báo Hoa Nam và Nguyễn Chí Vịnh đang giăng ra? Ông sẽ bị giết bằng cách nào? Đầu độc? Dàn cảnh tai nạn trên bộ? Trên không? Ám sát?…có thoát hiểm được hay không, chuyện đó còn tùy thuộc vào khả năng và bản lĩnh của Đại Tướng Phùng Quang Thanh …

    (còn tiếp)

  2. haiz00 says:

    Bài hai
    HẬU THUẪN BẮC KINH ĐƯA GIÀN KHOAN HD-981 VÀO THỀM LỤC ĐỊA VN

    Ngày 29/1/2014, trong cuộc phỏng vấn đầu tuần với báo “Nhân Dân” hàng tháng. Nguyễn Chí Vịnh cho rằng, về vùng nhận dạng phòng không TQ mới thành lập ở Hoa Đông sát sườn với Biển Đông là nhằm thử phản ứng của các nước, trước khi có thể ban hành một vùng tương tự ngay trên BIỂN ĐÔNG. Vịnh nói, vùng NHẬN DIỆN PHÒNG KHÔNG còn nguy hiểm hơn cả ĐƯỜNG LƯỠI BÒ 9 KHÚC của Bắc Kinh tại khu vực và Vịnh đề nghị báo chí nên phơi bày rõ sự nguy hiểm đó.

    oOo

    Tôi cho rằng nhận định của Nguyễn Chí Vịnh kể trên là hoàn toàn KHÔNG ĐÚNG SỰ THÂT nhằm mục đích ĐÁNH LẠC HƯỚNG DƯ LUẬN hậu thuẫn cho cho bọn lãnh đạo Bắc Kinh chuẩn bị đưa Giàn Khoan Hải Dương-981 vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam. Ngược lại, phải nói rằng: Vùng nhận diện phòng không ở biển HOA ĐÔNG chỉ là hư chiêu, không nguy hiểm bằng ĐƯỜNG LƯỠI BÒ 9 KHÚC. Nói có sách mách có chứng, tôi xin chứng minh bằng những tài liệu tổng hợp.

    I. TẠI BIỂN ĐÔNG:

    [1] Trong cuốn “SECURITY AND INTERNATIONNAL POLITICS IN THE SOUTH CHINA SEA” (An ninh và chính trị quốc tế ở Biển Đông) do Sam Bateman & Ralf Emmers chủ biên, NXB Routledge, New York 2009. TC đã nhiều lần đơn phương tuyên bố chủ quyền tại các đảo tên Biển Đông từ hơn 100 năm nay. Đô đốc Sa Zhenbing, Tổng tư Lệnh Hải quân nhà Thanh đã từng dẫn đầu một đoàn tàu viễn dương đến các vùng biển đang tranh chấp vào năm 1907 để khẳng định các tuyên bố về chủ quyền của Thanh Triều. Hiện nay, TC đã và đang chuẩn bị ráo riết cho việc bành trướng thêm nữa đối với các vùng biển còn đang trong vòng tranh chấp ở Biển Đông.

    Rõ ràng, việc xây dựng dần dần những căn cứ quân sự trên các đảo, sẽ cho phép Bắc Kinh một ngày nào đó khẳng định nhiều hơn chủ quyền lãnh thổ của họ trên Biển Đông. Ngày 24/7/ 2012, khi TC đơn phương thông báo thành lập một thành phố mới tên TAM SA thuộc tỉnh Hải Nam quản lý hành chánh. Trên thực tế, cái gọi là “THÀNH PHÔ TAM SA” không hề được công nhận bởi bất cứ một quốc gia nào trong khu vực và nó không đủ tư cách pháp lý để tham gia các hoạt động giao dịch, hợp tác hay liên kết quốc gia nào.

    Thành phố Tam Sa nằm trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và được Bắc Kinh khánh thành trái phép vào ngày 24/7/2012; mặc dù, thành phố có diện tích nhỏ hẹp, dân số chỉ có hơn 1.000 người, nhưng lại là thành phố có diện tích biển bao quanh lớn nhất TC và đây cũng là lý do khiến Bắc Kinh cương quyết thành lập cho bằng được thành phố nầy, bất chấp sự phản đối của các nước trong khu vực như Philippines, Việt Nam, Malaysia, Brunei và cộng đồng quốc tế, khiến việc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ trên Biển Đông tiếp tục leo thang. Tham vọng của Bắc Kinh nhờ Tam Sa để phát triển thành phố với 3 mũi chiến lược:

    (1) Hoạt động du lịch.
    (2) Đánh bắt hải sản
    (3) Đẩy mạnh ngành công nghiệp dầu khí với 213 tỷ thùng dầu, nhiều hơn dự trữ của bất cứ quốc gia nào, ngoại trừ Saudi Arabia và Venezuela. Hành động nầy nằm trong chiến lược bành trướng, bá quyền mới của TC, dùng Hoàng Sa làm căn cứ tại Biển Đông để kiểm soát Biển Đông.

    [2] CHIẾN LƯỢC “CHIẾM DẦN TỪNG ĐẢO” CỦA TC Ở BIỂN ĐÔNG:

    Nhận định của nhà phân tích SARABJEET SINGH PARMA, học giả thuộc Viện Nghiên Cứu Quốc Phòng Ấn Độ, đăng trên tạp chí Eurasia Review, số ra trong tháng 8/2012 đã nói lên đầy đủ sự vô cùng nguy hiểm của chiến lược nầy của TC, mà tôi gọi là chiến lược “GIÀNH ĐẢO LẤN BIỂN” .

    Việc TC thành lập quân đội đồn trú tại cái gọi là thành phố Tam Sa bất hợp pháp trên quần đảo Hoàng Sa của VN, cùng với việc thành lập một Hội đồng Thành phố là những “sự cố” làm thay đổi nghiêm trọng tình hình tại Biển Đông nhằm vào 3 mục tiêu:

    • Mở rộng tầm hoạt động quân sự của PLA.
    • Tăng cường tuyên bố chủ quyền lãnh thổ.
    • Đối phó với ciến lược tái cân bằng của Mỹ ở khu vực.

    Về mặt quân sự, thiết lập một căn cứ quân sự ở Tam Sa có thể giúp TC mở rộng phạm vi hoạt động, có chiều sâu về phòng thủ hoặc mở các cuộc tấn công. Đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa, cách đảo Hải Nam 350 km về phía Nam và nằm ở phía Tây Bắc Biển Đông là vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Từ đây, TC có thể mở rộng phạm vi hoạt động bành trướng xuống phía Nam đảo Hải Nam. Phi đạo trên đạo đảo Phú Lâm có chiều dài khoảng 3 km, cho phép các chiến đấu cơ như SU-30MKK đáp và cất cánh. Khu vực nầy còn nằm trong tầm hoạt động của các loại máy bay JH-7 và SU-30 hoạt động từ hòn đảo nầy của VN. Căn cứ hải quân ở đảo Phú Lâm đã được Bắc Kinh nâng cấp từ nhiều năm nay với việc xây dựng một cầu cảng dài khoảng 400 thước và một đê chắn sóng đẩ bảo vệ tàu neo đậu ở đó. Độ sâu còn cho phép tàu khu trục lớn và nhỏ neo đậu.

    Những hòn đảo nhỏ xung quanh đảo Phú Lâm, có thể được sử dụng như một trạm theo dõi hoạt động hàng hải và thu thập tin tức tình báo. Radar đã được bổ sung cho hệ thống mạng angten thành một vị trí thông tin liên lạc quan trọng. Hòn đảo nầy sẽ được TC sử dụng như một căn cứ tiền tiêu. Những cơ sở hiện có trên đảo như hầm ngầm, kho dự trử đạn dược, hậu cần, cơ quan y tế, cơ xưởng sửa chữa bảo trì máy móc, hòn đảo nầy sẽ trở thành một tiền đồn phục vụ hữu hiệu cho chiến lược bành trướng lãnh thổ của Bắc Kinh.

    Theo Điều 21 của Công Ước LHQ về Luật Biển 1982 (UNCLOS) quy định một hòn đảo cần phải duy trì điều kiện là nơi cư trú của con người và có đời sống kinh tế riêng thì mới có đủ điều kiện có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa. Vì thế, dù diện tích của đảo Phú Lâm chỉ có 13 km lại có thể mang đến cho họ đòi chủ quyền đối với 2 triệu km vuông vùng biển của các nước láng giềng.

    Bọn lãnh đạo Bắc Kinh đang cố gắng theo đuổi sách lược chia rẻ khối ASEAN để tiếp tay với TC theo đuổi yêu sách đàm phán SONG PHƯƠNG; bởi vì, nếu các quốc gia khối ASEAN đoàn kết chặc chẽ với nhau trong việc tranh chấp lãnh thổ thì lợi thế của Bắc Kinh sẽ giảm đi. Chiến lược “giành đảo lấn biển” hay “đảo nối đảo” , từng bước chiếm đảo nầy rồi tới đảo kia, để thành lập các thành phố tương tự như đảo Phú Lâm, dần dần họ kiểm soát bao trùm toàn bộ Biển Đông, bất chấp sự phản đối của các nước liên quan.

    [3] BÃI CỎ RONG (REED BANK):

    Là một khu vực mà công ty năng lượng Philippines tên Philex Petroleum ước tính là một túi khí khổng lồ, chứa gấp đôi lượng khí tự nhiên so với lượng khí dự trữ đã được phát hiện của Philippines, trị giá hàng tỷ USD gây thêm căng thẳng giữa TC và Philippines.

    [4] ĐẢO VÀNH KHĂN (Mischief):

    Là một dãy đá san hô hình tròn, có đường kính 4 dặm hoàn toàn chìm dưới Biển Đông. Đảo Vành Khăn được đặt tên quốc tế theo Mischief Heribert, một thuyền trưởng người Đức đã có công phát hiện ra quần đảo nầy vào năm 1791. Năm 1994, TC bắt đầu cho dựng một loạt các cấu trúc sàn trên đỉnh các mỏm đá và chiếm luôn đảo. TC nói rằng, các cấu trúc nầy là nơi trú ẩn dành cho các ngư dân TQ. Philippines cho rằng, các cấu trúc nầy chứng minh cho một cuộc “xâm lược gặm nhấm dần” của Bắc Kinh.

    Năm 1996, TC đã cho nạo vét khu đảo san hô để cho phép các tàu lớn hơn cập cảng. Kể từ khi xây dựng các cấu trúc ban đầu, TC đã củng cố và nạo vét khu đảo để có thể sử dụng đón các tàu chiến.

    [5] BÃI CẠN SCARBOROUGH:

    Là một loạt bãi đá bao bọc một đầm phá rộng 60 dặm vuông và hầu như không hề gợn sóng trên bề mặt của Nam Thái Bình Dương. Đươc đặt tên theo một con tàu của công ty Đông Ấn đã bị chìm sau khi tàu va vào đá năm 1784, Bãi cạn Scarborough nằm khoản 200 dặm về phía Tây Manila. Các bãi cát ngầm được xem là một trong vài ngư trường giàu có nhất ở Biển Đông. Một tòa tháp thép cổ được hải quân Philippines dựng lên ở cửa đầm phá ngập nước vào năm 1965. Kể từ tháng 4 năm 2012, khu vực nầy trở thành trọng tâm gây căng thẳng giữa Philippines và TC.

    [6] LỆNH CẤM ĐÁNH BẮT CÁ:

    Chiến lược nguy hiểm, ngang ngược và vô cùng phi lý tiếp theo của TC là “LỆNH CẤM ĐÁNH BẮT CÁ” được chính quyền tỉnh Hải Nam ban hành vào ngày 29/11/2013 và có hiêu lực từ 1/1/2014 thì các tàu đánh cá nước ngoài phải xin phép trước khi đánh bắt cá. Khu vực bao phủ 2/3 trong tổng số 1,5 triệu dặm vuông của Biển Đông. Những tàu nước nào vi phạm các quy định sẽ bị buộc phải rời khỏi khu vực, số hải sản sẽ bị tịch thu và phải đóng tiền nộp phạt lên đến 82.000 USD. Trong một số trường hợp, tàu đánh cá còn có thể bị tịch thu và thủy thủ đoàn bị truy tố theo LUẬT RỪNG của TC. Đây là một chiến lược thực hiện hóa yêu sách chủ quyền được bọn lãnh đạo Bắc Kinh tính toán cẩn thận như sau:

    • Bước đi kiểm soát PHÁP LÝ đầu tiên với các chế tài xử phạt cụ thể trên toàn khu vực Biển Đông, nhằm thúc đẩy các hành động xác quyết chủ quyền lên mức độ cao hơn.

    • Lệnh cấm đơn phương nầy sẽ khiến cộng đồng quốc tế QUEN DẦN với các hành động khiêu khích của TC. Nếu các quốc gia liên quan lơ là và không phản đối, TC sẽ tiến hành chiếm đoạt chủ quyền lãnh thổ.

    • TC thường xuyên duy trì tranh chấp tại Biển Đông và Hoa Đông xen kẽ để có thể gậm nhấm từ từ từng phần chủ quyền lãnh thổ và giảm thiểu khả năng xung đột vũ trang.

    • Tiếp tục củng cố quyền lực của Tập Cận Bình trong giai đoạn cải cách và các bất ổn nội bộ với các vụ biểu tình và bạo động liên tục xảy ra ở Tây Tạng, Tân Cương và nhân dân Tàu đòi quyền tự do – dân chủ liên tục xảy ra trong thời gian gần đây, để kích động chủ nghĩa dân tộc, củng cố quyền lực lãnh đạo của ĐCSTQ và đánh lạc hướng dư luận.

    Nhật Bản lên án lệnh cấm đánh bắt cá của TC trên Biển Đông. Còn Bộ Trưởng Quốc Phòng Philippines là Voltaire Gazmin phản ứng quyết liệt hơn bằng lời nói và hành động: “Chúng tôi vẫn có khả năng bảo đảm an toàn cho các ngư dân. Thật sự, chúng tôi cần phải phô diễn lực lượng bởi vì gần đây TC tỏ ra rất hung hăng. Họ bắt đầu với việc thiết lập “Vùng nhận diện phòng không” (ADIZ) rồi đến luật cấm đánh cá này,- Bộ trưởng Gazmin tố cáo. “Họ đang áp đặt kiểu cách cách siêu cường quốc đối với những nước nhỏ như chúng tôi vốn không có khả năng chiến đấu quân sự. Chúng tôi sẽ không tuân theo luật lệ của họ. Tại sao chúng tôi lại xin phép một nước khác. Họ không sở hữu các khu đánh cá của chúng tôi, vì ĐÓ LÀ CỦA CHÚNG TÔI!” Đồng thời ông tuyên bố tàu chiến của Hải quân Philippines sẽ HỘ TỐNG các tàu đánh cá của ngư phủ nếu thấy cần thiết.

    Cựu quan chức BNG Mỹ John Tkacik – chuyên gia về TC – đánh giá: “Đây thực sự là một quyết định hệ trọng, nhưng không bất ngờ,” theo ông, “Qui định đánh bắt cá mới của tỉnh Hải Nam dường như là một phần chính sách của Bắc Kinh để dần dần THẮT CHẶT KIỂM SOÁT trong khu vực. Trước đó, Bắc Kinh cũng đã đơn phương tuyên bố toàn bộ Biển Đông là lãnh thổ của mình theo cái gọi là “ĐƯỜNG 9 ĐOẠN” rất mơ hồ, bao phủ vùng biển mà Bắc Kinh gọi là vùng ĐẶC QUYỀN KINH TẾ.”

    Mới đây, Daniel Russel – Thứ trưởng Ngoại giao Chuyên trách khu vực Đông Á của Hoa Kỳ – đã yêu cầu TC giải thích yêu sách ĐƯỜNG 9 ĐOẠN ở Biển Đông kéo dài hàng trăm hải lý và chiếm phần lớn Biển Đông. Ông Russel nói tại Quốc Hội Mỹ: “Hiện quan ngại đang gia tăng rằng thái độ của TC tại Biển Đông cho thấy nỗ lực của nước nầy trong việc tìm cách kiểm soát khu vực dù bị các nước láng giềng phản đối,” ông nói. “Bất cứ tuyên bố chủ quyền nào của TC không gắn với các đặc điểm địa lý đã được xác định đều là trái với LUẬT PHÁP QUỐC TẾ.” Ông Thứ trưởng nói thêm: ” TC có thể chứng tỏ mình tôn trọng luật pháp quốc tế bằng cách giải thích yêu sách chủ quyền thể theo LUẬT BIỂN QUỐC TẾ.” Ông Russel ủng hộ quyền của Philippines kiện TC lên tòa án LHQ nhằm tìm giải pháp hòa bình cho các vấn đề.

    Ngay từ đầu năm, tờ Global Times số ra ngày 13/1/2013 có đăng một bài viết với tựa đề: “Tranh chấp biển đem đến những thách thức chưa từng thấy.” của TRỊNH VĨNH NIÊN , Giáo sư viện trưởng Viện Đông Á, Đại học Quốc gia Singapore, theo ông, 3 địa bàn mà TQ có tham vọng trở thành cường quốc biển: Biển Đông, Hoa Đông và Ấn Độ Dương. Tác giả đánh giá đúng mức tầm quan trọng của Biển Đông đối với Trung Cộng như sau: “Về mặt địa chính trị mà nói, KHÔNG CÓ BIỂN ĐÔNG, TRUNG QUỐC KHÔNG TỒN TẠI” . Điều nầy chứng minh rằng: “Biển HOA ĐÔNG chỉ là phép thừ không quan trọng và không nguy hiểm bằng BIỂN ĐÔNG.”

    Mới đây, một tên tướng hiếu chiến của PLA là Thiếu tướng Khương Hán Bân, GS Đại học Quốc Phòng TQ, đã tuyên bố: “Thế giới chỉ phục kẻ mạnh, chứ không phục kẻ yếu” và ông ta nhấn mạnh vị trí chiến lược quan trọng của Biển Đông và PHẢI GIÀNH ĐƯỢC BIỂN ĐÔNG, chớ không dám đụng tới “Chủ nghĩa dân tộc cực đoan” của Nhật ở Hoa Đông.

    II. TẠI BIỂN HOA ĐÔNG:

    Theo tờ báo Hồng Kông với việc thiết lập Vùng Nhận Diện Phòng Không (ADIZ) ở Hoa Đông, Bắc Kinh chưa tính toán kỹ về ADIZ nên đã lâm vào thế “cưỡi lưng cọp” , đã gián tiếp giúp Hoa Kỳ thực hiện CHIẾN LƯỢC XOAY TRỤC” trở lại CHÂU Á-TBD nhanh chóng:

    [1] Nhật Bản đã xây dựng 28 căn cứ giám sát bằng radar cường độ mạnh và chính xác, riêng ở đảo Ryukyu đã có 4 trạm radar, trong đó có một trạm radar đặt ở đảo Miyako, chỉ cách đảo Senkaku khoảng 200 km.

    [2] Mỹ cũng đã thiết lập 178 trạm radar trong hệ thống bảo vệ 8 căn cứ không quân và hàng loạt tên lửa đạn đạo được bố trí dọc theo bờ biển với sự hổ trợ của máy bay cảnh báo sớm AWACS.

    [3] Liệu TC đã có khả năng để đối phó các cường quốc như Hoa Kỳ , Nhật Bản và Hàn Quốc từ chối hợp tác, đáp ứng yêu cầu ADIZ do TC thiết lập hay không?

    Luật chơi mới của TC trong vùng biển Hoa Đông bị Tokyo, Seoul và Washington bác bỏ. Nhật Bản coi động thái nầy là một yêu sách mới của TC đối với việc tranh chấp biển đảo bằng cách tăng cường hoạt động cảnh báo và do thám. Bộ trưởng BQP Hoa Kỳ Chuck Hagel tuyên bố quyết định của TC sẽ không ngăn được Hoa Kỳ tiến hành họat động quân sự trong khu vực. Ông khẳng định rằng, quần đảo Senkaku do Nhật Bản kiểm soát thuộc khu vực được bảo vệ bởi “HIỆP ƯỚC AN NINH MỸ – NHẬT” . Đây là một tín hiệu cảnh báo Bắc Kinh rằng, Washington sẽ bảo vệ đồng minh của mình trong trường hợp xảy ra xung đột vũ trang giữa Nhật Bản & Trung Cộng.

    Ngay từ đầu, không lực Hoa Kỳ đã khai trương ADIZ của TC bằng cách cho 2 chiếc B-52 không vũ trang bay vào, bất cần khai báo chuyến bay theo những thủ tục mà Bắc Kinh đòi hỏi, nó mở đường cho các máy bay quân sự Nhật & Hàn cứ thế bay vào. Ngày 26/11/2013, Trung tá Steve Warren, phát ngôn viên BQP Mỹ tuyên bố rằng, quân đội Hoa Kỳ không thay đổi bất cứ hoạt động nào trên không phận biển Hoa Đông và các phi công Mỹ không thông báo cho phía TQ bản đồ phi hành hay tần số liên lạc vô tuyến, cũng như không mở máy điện đàm trong khi bay ngang khu vực này và cảnh báo rằng các phi công Mỹ sẽ phản ứng để tự vệ trong trường hợp cần thiết.

    Cho tới nay, không xảy ra cuộc đụng độ nào, coi như ADIZ của TQ bị VÔ HIỆU HÓA! Chính vì vậy mà Tân Hoa Xã đã lặng lẽ cất hồ sơ ADIZ vào ngăn kéo, nếu không muốn Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc tiếp tục làm nhục! Theo ông Trịnh Vĩnh Niên, đây là đáp số buồn của các phép thử ở biển Hoa Đông, kể như đã phá sản.

    III. CÁCH ĐỐI PHÓ VỚI ADIZ CỦA TC ĐẦY BẢN LĨNH CỦA TT SHINZO ABE:

    [1] NHẬT – ẤN HỢP TÁC QUÂN SỰ TOÀN DIỆN:

    Ngày 26/1/2014, Thủ tướng Nhật Shinzo Abe với tư cách là khách mời, đã tham gia Lễ Duyệt Binh của Ấn Độ cùng với Tổng thống Ấn Độ Mukherjee và Thủ tướng Mammohan Singh chào đón. Theo hãng AFP, Ấn – Nhật đã xác nhận kế hoạch hai bên tiếp tục tăng cường hợp tác quốc phòng trong bối cảnh đối mặt với một Trung Quốc ngày càng ngang ngược. Đồng thuận này đạt được khi Thủ tướng Ấn Độ Mammohan Singh và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe gặp gỡ ở New Delhi. Sau cuộc gặp, TT Shinzo Abe nói: “Một nước Nhật Bản mạnh mẽ và một nước Ấn Độ mạnh mẽ đi với nhau có thể tạo ra kỳ tích,” ông còn nói. “Quan hệ Nhật – Ấn có tiềm năng lớn nhất trong bất cứ mối quan hệ song phương nào trên thế giới.”

    Tuyên bố chung Ấn – Nhật cho biết, hai nhà lãnh đạo đã tái khẳng định quyết tâm của họ đối với việc tiếp tục tăng cường hợp tác quốc phòng song phương. Ông Singh và ông Abe còn quyết định tổ chức diễn tập trên biển liên hợp trong bối cảnh Nhật – Trung triển khai việc “tranh chấp lãnh thổ” , chuyến thăm Ấn Độ 3 ngày của ông Shinzo Abe sẽ được Bắc Kinh theo dõi chặt chẽ. Ấn Độ cũng có tranh chấp lãnh thổ với Trung Cộng, hai bên đã từng xảy ra cuộc xung đột vũ trang vào năm 1962. Do đó, Ấn Độ luôn tìm cách xây dựng quan hệ với các nước láng giềng trong khu vực để chống lại sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Cộng.

    Theo tờ “Asahi Shimbun” của Nhật, số ra ngày 26/1/2014 cho rằng, khi hội đàm với Thủ tướng Ấn Độ, ông Abe đã bàn về hoạt động trên biển gia tăng của TC, hai bên đã khẳng định tôn trọng tầm quan trọng của các vấn đề như tự do hàng hải, giải quyết hòa bình tranh chấp bằng luật pháp quốc tế. Tuyên bố chung Nhật – Ấn đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của bảo đảm tự do bay. Ngoài ra, cũng đã tiến hành xác nhận đối với việc tiến hành huấn luyện chung giữa lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản và Hải quân Ấn Độ. Một liên minh quân sự ẤN – NHẬT sẽ tạo thành thế GỌNG KỀM CHIẾN LƯỢC bẽ gẫy tham vọng bành trướng, bá quyền của TC tại Châu Á – TBD.

    Tờ Bưu điện Hoa Nam số ra ngày 27/1/2014 cho biết: Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe nhất trí thông qua cuộc tập trận hải quân ở Đông Hải sát sườn với Hoa Lục, nơi có tranh chấp chủ quyền quần đảo Senkaku giữa Nhật với TC và trong tương lai hai nước sẽ tổ chức nhiều hơn nữa những cuộc tập trận hải quân để giải quyết những vấn đề hai bên cùng quan tâm. Bọn lãnh đạo Bắc Kinh đặc biệt theo dõi nội dung hội đàm giữa hai cường quốc quân sự Châu Á lần nầy, theo tường thuật của tờ Bưu điện Hoa Nam.

    Nối tiếp chiến lược nguyên Thủ tướng Manmohan Singh, trong chuyến thăm 4 ngày của Tân Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi tới Nhật từ ngày 31/8 tới 3/9/2014. Hai nhà lãnh đạo Ấn – Nhật thúc đẩy hợp tác an ninh chặt chẻ hơn nữa.

    [2] NHẬT BẢN VÀ CHIẾN LƯỢC BAO VÂY HẢI QUÂN TC:

    Bộ Quốc Phòng Nhật Bản cơ bản đã quyết định xong vấn đề đặt trạm thông tin ở đảo Iwo Jima để chặn thu thông tin liên lạc giữa máy bay và tàu thuyền của TC. Chỉ một trạm thu thông tin này nhưng đã làm TC rất lo lắng. Chuyên gia quân sự TC tên Lý Lợi cho biết: Iwo Jima là một rọng điểm chiến lược, Tokyo tiến hành đặt trạm nghe lén thông tin ở đây, chính là chặn thu thông tin các tàu chiến của hải quân TQ hoạt động viễn dương. Nhật Bản đang làm mọi cách để ngăn chận hoạt động của hải quân TQ.

    Hiện nay, Iwo Jima là mắt xích quan trọng trong chuỗi đảo thứ 2, mặc dù có diện tích nhỏ, nhưng ý nghĩa chiến lược của nó cực kỳ to lớn, án ngữ đường ra Thái Bình Dương, nằm giữa Tokyo và đảo Saipan. Hiện nay trước sự gia tăng hoạt động của hải quân TC, trong tương lai, Iwo Jima sẽ đóng vai trò quyết định trong thế trận bao vây Hải quân TC là nút thắt của cái rọ chắn ngang đường ra Thái Bình Dương của hải quân TC. Nhật đã triển khai trạm thu thông tin ở đảo Miyako, đồng thời chuẩn bị xây dựng một trạm radar ở Yonaguni nằm về cực Tây của Nhật, cách Đài Loan 110 km và cách đảo Senkaku chỉ có 150 km. Ngoài ra, Nhật quyết định xây dựng căn cứ quân sự trên đảo Yonaguni cách Senkaku chỉ có 6 phút bay. Điểm quan trọng của căn cứ nầy là khu vực vùng biển phụ cận của nó, nằm trên tuyến đường biển chủ yếu của Hải quân TC ra vào Thái Bình Dương.

    Tạp chí Thời Đại của Mỹ, số ra tháng 7/2013 cho biết: Kết thúc cuộc diễn tập quân sự liên hợp với Nga, trên đường trở về căn cứ và đây là lần đầu tiên 5 tàu chiến TC đã đi qua biển SOYA ra Thái Bình Dương. Theo các chiến lược gia Hải quân Nhật khẳng định, eo biển Soya ở phía Bắc nước Nhật là một vị trí chiến lược rất quan trọng, nó là con đường “nút cổ chai” , có thể dễ dàng phong tỏa, bóp nghẹt yết hầu Hải quân TC bằng một lực lượng hải quân của Nhật Bản rất nhỏ.

    [3] TẬP CẬN BÌNH KHÔNG MUỐN ĐỤNG ĐỘ VỚI NHẬT Ở HOA ĐÔNG:

    Truyền thông Nhật Bản đưa tin ngày 19/1/2014: Trong một cuộc hợp kín 2 ngày vào tháng 10/2013, 7 thành viên Ủy Ban Thường Vụ Chính Trị TC do Tập Cận Bình đứng đầu, quyết định Trung Quốc KHÔNG CÓ Ý ĐỊNH GÂY CHIẾN VỚI NHẬT BẢN, ngược lại, Nhật Bản cũng không có đủ can đảm gây chiến với Trung Quốc, đồng thời ngăn chận sự can thiệp của Mỹ vì Nhật Bản với sự hậu thuẩn của Mỹ sẽ gây ra một THẤT BẠI NHỤC NHÃ CHO TRUNG QUỐC. Tuy nhiên, giới lãnh đạo Bắc Kinh dường như đang cố giữ bí mật chính sách nầy để duy trì sức ép lên Tokyo.

    Tờ Bưu Điện Hoa Nam, số ra ngày 13/1/2014, dẫn lời phân tích của giáo sư Bùi Mẫn Huy, từ trường Claremont McKenna, Hoa Kỳ, nhận xét đó là TRÁNH MỘT CUỘC XUNG ĐỘT KHÔNG CẦN THIẾT VỚI NHẬT BẢN. Tuyên bố của Bắc Kinh đơn phương áp đặt vùng phòng không ở Hoa Đông. Tập Cận Bình và các cố vấn của ông ta không nên ảo tưởng rằng, một cuộc xung đột quân sự với Nhật Bản sẽ thúc đẩy vị thế của họ với công chúng Trung Hoa. Nhật Bản với sự hậu thuẫn của Mỹ sẽ gây ra một thất bại quân sự nhục nhã cho Trung Quốc. Tương lai chính trị của Tập Cận Bình tùy thuộc vào khả năng thực hiện lời hứa cải cách, đồng thời tránh xa một cuộc xung đột quân sự bất ngờ và tai hại với Nhật Bản.

    Chả trách gì tầm nhìn của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, một tên cẩu tướng vô lại, thất học, ăn cắp vặt…nhờ làm chó săn cho CỤC TÌNH BÁO HOA NAM của TC, giết tướng Nguyễn Khắc Nghiên để chiếm địa vị THỨ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG VIỆT NAM nên phát ngôn bừa bãi, ngược ngạo: “Vùng nhận diện phòng không ở HOA ĐÔNG nguy hiểm hơn ĐƯỜNG 9 ĐOẠN” để đánh lạc hướng dư luận theo chỉ thị của bọn Bắc Kinh.”

    IV. KẾT LUẬN:

    Tôi có một vài thắc mắc, muốn đặt câu hỏi với tên Nguyễn Chí Vịnh thay cho lời kết bài viết nầy: tên cẩu tướng phản quốc Nguyễn Chí Vịnh đại diện cho ĐCSVN, Bộ Quốc Phòng Việt Nam hay ĐCSTQ khi tuyên bố những lời nầy:

    [1] VIỆT NAM KHÔNG NHÂN NHƯỢNG CHỦ QUYỀN LÃNH THỔ & ĐỘC LẬP TỰ CHỦ:

    Vậy thử hỏi, trận hải chiến Hoàng Sa với quân TC xâm lược vào năm 1974 của Hải quân QLVNCH để khẳng định chủ quyền lãnh thổ là tấm gương phản chiếu tinh thần đấu tranh kiên cường bất khuất của dân tộc chống kẻ thù truyền kiếp từ Phương Bắc. Kết quả trận hải chiến Hoàng Sa có 74 chiến sĩ QLVNCH hy sinh đền nợ nước. Quân xâm lược TC phải trả giá với 19 tên tử trận. Vậy mà, trong suốt 40 năm qua, ĐCSVN và chánh quyền không hề tưởng nhớ và tôn vinh 74 chiến sĩ Hoàng Sa đã anh dũng hy sinh để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc? Ngược lại, ĐCSTQ đã cho tạc tượng 19 binh sĩ tử trận tại Hoàng Sa đặt nên công cộng để cho nhân dân Tàu tôn vinh họ.

    Trong khi đó, ĐCSVN đã không ngần ngại bỏ ra 25 tỷ đồng tiền thuế của nhân dân để xây dựng một nghĩa trang “hoành tráng” ngay trên đất nước mình để vinh danh 52 công nhân TQ giúp làm cầu đường trong thời gian chiến tranh.

    “”Sự cố” tệ hại nhất là ngày 19/1/2014, một số đông đảo đồng bào, nhân sĩ, trí thức, sinh viên học sinh…đã mang biểu ngữ với hàng chữ “TỔ QUỐC GHI CÔNG, ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN CÁC ANH HÙNG BẢO VỆ HOÀNG SA 19/1/1974″ hoặc “19/1 – 17/2 – 14/3 NHÂN DÂN KHÔNG BAO GIỜ QUÊN” và những bó hoa tươi đến đặt nơi đài tưởng niệm liệt sĩ Lý Thái Tổ Hà Nội, thể hiện lòng tưởng nhớ và tôn vinh 74 anh hùng tử sĩ Hoàng Sa thì bị tên Trung tá Nguyễn Tuấn Khiên, phó CA phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm vào vai cu ly thợ xẻ đá, hắn lấy lý do thi công mặt bằng tượng đài Lý Thái Tổ. Bằng chứng thi công chỉ là cưa năm, xẻ bảy những cục đá granite tạo ra khói bụi mù mịt và tiếng ồn chói tai trước tượng đài nhằm giải tán quần chúng.

    Còn buổi lễ tưởng niệm do nhà nước chính thức tổ chức lần đầu tiên để tưởng niệm 74 chiến sĩ QLVNCH đã hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa ngày 19/1/1974 bị thành phố Đà Nẵng hủy bỏ vào phút chót với lý do rất khôi hài “chuẩn bị chưa được chu đáo” , khiến dư luận bất bình và xôn xao tin đồn là có thể do chỉ thị từ trung ương tránh làm phật lòng Trung Cộng hay bị Bắc Kinh gây áp lực phải hủy bỏ?

    ĐCSVN có dám bất tuân lệnh cấm đánh cá của TC và điều động tàu chiến hải quân ra khơi để bảo vệ ngư dân miền Trung đánh cá trong vùng đặc quyền kinh tế của VN, như Philippines cho tàu chiến ra khơi để bảo vệ cho ngư dân của họ hay không?

    [2] KHÔNG LIÊN MINH VỚI BẤT KỲ AI ĐỂ CHỐNG AI, KHÔNG CHO AI ĐẶT CĂN CỨ Ở NƯỚC MÌNH.

    Có phải Nguyễn Chí Vịnh muốn nói đến vấn đề Việt Nam theo CHÍNH SÁCH TRUNG LẬP? VN không nằm trong quỹ của Trung Cộng, của Mỹ? Trung lập theo kiểu của ĐCSVN có bảo vệ được lãnh thổ, biển đảo, có bảo vệ ngư dân miền Trung bị tàu Hải quân Trung Cộng bắt giết bừa bãi, cướp tài sản, bắt người đòi tiền chuộc, bắt ép phải mua “thông hành hải” mới được phép đánh bắt cá trong vùng đặc quyền kinh tế của nước mình?

    Thế nào một nước được gọi là theo CHÍNH SÁCH TRUNG LẬP? Chính sách trung lập là một vị thế chính sách ngoại giao khi quốc gia ấy có ý định giữ vai trò trung lập trong các cuộc chiến tranh trong tương lai. Không liên kết là một cách thực thi của chính sách trung lập, cụ thể là việc tránh tham gia các liên minh quân sự. Một quốc gia có chủ quyền mà bảo lưu quyền trở thành một phe tham chiến nếu bị tấn công bởi một phe tham chiến khác trong chiến tranh thì được gọi là TRUNG LẬP VŨ TRANG (armed neutrality). Phe tham chiến không XÂM LƯỢC LÃNH THỔ nước trung lập và sự tự vệ trước những âm mưu xâm lược không bị xem là xâm phạm tính trung lập của quốc gia đó.

    Bài viết của Đặng Chí Hùng (Danlambao) với tựa đề: “NHỮNG SỰ THẬT CẦN PHẢI BIẾT – GIÁN ĐIỆP & BÁN NƯỚC – NGUYỄN CHÍ VỊNH” . Xin tóm tắt phần mở đầu bài viết:“Nguyễn Chí Vịnh là một tên bán nước hại dân Việt Nam chúng ta, hắn ta là một trong những tên chủ chốt trong băng đảng bán nước cộng sản Việt Nam. Tất cả bọn chúng đều nói tiếng Việt, mang tên Việt Nam, ăn cơm Việt, nhưng là tay sai cho giặc Tàu với cái danh “NÔ TÀI” . Hiện thân của chúng là những tên Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống thời @. Chính vì vậy, chúng ta cần phải tiếp tục truyền tay người dân trong nước biết hết sự thật của chúng để toàn dân đứng lên lật đổ LŨ BÁN NƯỚC hại dân đó. Đó cũng là đạo nghĩa của dân tộc Việt Nam từ ngàn đới nay mà chúng ta, những con cháu của Trần Hưng Đạo, Hai Bà Trưng…phải tiếp bước…”

    Đúng vậy, những chính sách của ĐCSVN đối với TC trong vấn đề bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia không được sự tán thành của toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước, đặc biệt sau hàng loạt các cuộc biểu tình chống quân Trung Cộng xâm lược nổ ra khắp nước, từ miền Nam ra miền Bắc bị bạo quyền CS tay sai bán nước thẳng tay đàn áp dã man, tàn bạo, bắt bớ tù đày những người dân thể hiện lòng ái quốc bằng những bản án nặng nề với tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước” (hay chống thiên triều Bắc Kinh?) Điển hình là bản án nặng nề dành cho Blogger Điếu Cày, blogger Tạ Phong Tần, Việt Khang, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên…

    Trong khi đó bằng lời lẽ mỵ dân, tên Việt gian Nguyễn Chí Vịnh khẳng định: “Chỉ có độc lập tự chủ và chủ quyền lãnh thổ là không nhân nhượng.” Độc lập gì? Chủ quyền lãnh thổ gì? Vì VNCS ngày hôm nay đã trở thành “MỘT XỨ THUỘC ĐỊA” của Trung Cộng từ lâu. Những tên lãnh đạo ĐCSVN như Trong Lú, Sang, Dũng, Hùng, Tô Huy Rứa, Nguyễn Chí Vịnh…đều là những tên THÁI THÚ phục vụ cho chủ nghĩa bành trướng, bá quyền của bọn Bắc Kinh. Đảng CSVN và chánh quyền liên tục phơi bày sự khiếp nhược và hèn hạ trước kẻ thù truyền kiếp của dân tộc từ phương Bắc, tiếp tục bước theo lối mòn Hồ Chí Minh đi bằng đầu gối trước bọn lãnh đạo Bắc Kinh làm sao giữ được sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước…

    NGUYỄN VĨNH LONG HỒ

    https://baovecovang2012.wordpress.com/2014/11/03/vach-mat-ten-nguyen-chi-vinh/2/

  3. Quốc Việt says:

    Bài viết sặc mùi oán hờn Việt Cộng. Các tướng lĩnh Việt Công, kể cả Võ Nguyên Giáp cũng chẳng tài cán gì, thế mà họ lại lãnh đạo được nhân dân đánh thắng các đế quốc to là Pháp và Mỹ. Công sản tàn ác khát máu ư? Hãy đến Phú Quốc, Côn Đảo mà coi chế độ dân chủ tay sai của Mỹ đối xử với con người như thế nào. Đừng viết kiểu này nữa kẻo dân Việt họ chửi cho.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s